Chương 9

Bất thình lình, Bùi Túc Châu đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời Ngọc Phù: “Nàng rất muốn có con, phải không?”

Ngọc Phù ngẩn người, gần như theo bản năng lùi về sau. Trong căn phòng tối, Bùi Túc Châu giống như một con mãnh thú nguy hiểm.

Năm hắn sinh ra, đại sư từng phán rằng, đứa trẻ này trời sinh mang tướng hung sát, sẽ mang lại tai ương cho người khác. Quả nhiên không sai, hai ngày sau, Quốc công gia vốn đang dẫn quân phá địch thế như chẻ tre, lại đột nhiên bị ám toán trong một đêm, không thể trở về.

Tiêu thị coi hắn là điềm gở, trực tiếp tuyên bố hắn đã chết. Bà ta ngầm đưa hắn đến một nơi rất xa, mặc cho hắn tự sinh tự diệt.

Hắn rất kiên cường, đã sống sót ở nơi đó. Nhưng trong lòng hắn chứa đầy hận thù. Hắn sống chỉ với một mục đích duy nhất, đó là đẩy tất cả những kẻ từng bắt nạt, sỉ nhục hắn xuống địa ngục.

Bọn họ đều mong hắn chết, nhưng hắn quyết không để họ được như ý.

Ngọc Phù không biết tại sao Cẩn lang lại hỏi như vậy. Nàng suy nghĩ một lúc, nếu đã gả vào Bùi gia, sau này chắc chắn phải sinh con nối dõi. Nếu Cẩn lang không vội, nàng cũng có thể đợi.

Chỉ là lời của Tiêu thị không phải không có lý. Ngọc Phù đang phân vân, chưa kịp trả lời.

Cẩn lang đã đột nhiên bế bổng nàng lên.

Động tác của hắn không hề dịu dàng, thậm chí còn có chút thô bạo. Hắn cứ thế ném nàng lên giường. Ngọc Phù định ngồi dậy, lại bị hắn nắm lấy mắt cá chân, kéo ngược trở lại.

Ngọc Phù có chút sợ hãi: “Lang quân.”

Bùi Túc Châu khẽ cúi người, giọng nói đầy nguy hiểm: “A Phù vừa cầm nó, sao lại không dùng?”

“Không phải, thϊếp thân không có.” Ngọc Phù cắn môi, nàng còn chưa đủ bạo dạn để dùng thứ đó.

Bùi Túc Châu khẽ cười một tiếng, đuôi mắt đỏ hoe. Trong bóng tối, hắn một tay xé toạc chiếc váy lụa của Ngọc Phù. Thuốc mỡ lạnh buốt, bôi lên đầu ngón tay nhiệt độ còn có thể chấp nhận, nhưng khi rơi xuống những nơi khác lại có chút khác biệt.

Ngọc Phù nhìn hắn chấm hai ngón tay vào thuốc mỡ, rồi từ từ đưa xuống dưới.

“Đừng, thϊếp thân không muốn dùng thứ này.” Ngọc Phù giãy giụa. Lòng nàng sợ hãi, nước mắt lăn dài từ khóe mắt.

Bùi Túc Châu nhíu mày, nhưng không hề dừng lại.

Hắn cúi xuống, dịu dàng lau đi vệt nước mắt trên má nàng. Nhưng ngay sau đó, đầu ngón tay lại không chút thương tiếc hạ xuống.

Ngọc Phù che chặt miệng, cố không phát ra tiếng động. Chỉ là những tiếng nức nở vụn vỡ vẫn tràn ra. Bùi Túc Châu đột ngột cúi xuống, nuốt trọn những tiếng nức nở của nàng.

Nụ hôn của hắn hung tàn, phảng phất mùi máu tanh lan tỏa.

Ngọc Phù không biết tại sao hắn lại tức giận đến vậy. Nàng chưa kịp suy nghĩ sâu xa đã cảm thấy một luồng khí tức không thuộc về mình không ngừng truyền đến. Cùng lúc đó, nàng nghe thấy một giọng nói tà ác vang lên từ trên đỉnh đầu.

“A Phù, có muốn không?”

****

Ngọc Phù mê man chìm nổi, chiếc cổ trắng ngần ngửa ra sau. Lúc này, nàng hoàn toàn không nghe lọt tai lời của Cẩn lang.

Nàng không ngờ, thuốc mà Ô nương tử đưa không chỉ có tác dụng dưỡng da mà quan trọng nhất là kí©h thí©ɧ du͙© vọиɠ.

Giờ phút này, nàng nằm trên giường, mái tóc đen trải dài, y phục trên người tả tơi. Còn Cẩn lang vẫn nho nhã như cũ. Ngọc Phù đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, nàng cắn chặt môi, không muốn phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Nàng biết, bộ dạng của nàng lúc này, trong mắt Cẩn lang, chắc chắn rất tệ hại.

Đợi đến khi cơn sóng gió này qua đi, nàng kéo lại y phục, nằm sát vào mép trong cùng của giường.

Bùi Túc Châu chau mày, hắn biết nữ nhân này đang khóc.

Nếu là Bùi Cẩn Hành, e rằng sẽ không đối xử với nàng như vậy. Hắn ta sẽ dịu dàng ôm nàng vào lòng, rồi nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt trên mặt nàng, nói lời xin lỗi, xin lỗi vì hành động mạo phạm vừa rồi, cho dù hắn ta chẳng hề làm ra cử chỉ nào quá đáng.

Nhưng hắn là Bùi Túc Châu, hắn sẽ không làm vậy.

Ngoài sân, chim chóc hót vang. Bùi Túc Châu nằm một lúc, rồi đột nhiên ngồi dậy khoác áo ngoài. Hắn không nhìn Ngọc Phù một cái, quay đầu rời đi không ngoảnh lại.

Không hiểu sao, tâm trạng hắn có chút không vui. Rõ ràng là nữ nhân của Bùi Cẩn Hành, rõ ràng hắn đã đạt được mục đích, nhưng hắn lại không thể vui nổi. Đêm đen thăm thẳm, đây là lần đầu tiên sau khi thành thân, Bùi Túc Châu rời khỏi nơi này.