Chương 7

Ngọc Phù dụi mắt, thay y phục xong xuôi mới sực nhớ hôm nay phải đến chỗ Bùi phu nhân để học hỏi việc nhà. Giờ lại dậy muộn, lòng nàng có chút lo lắng, vội vàng thu xếp rồi tức tốc đến Trúc Thúy Đường.

Bùi phu nhân Tiêu thị vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng. Bà không hài lòng về Ngọc Phù, nếu không phải Cẩn Hành nhất quyết đòi cưới, bà sẽ không bao giờ để nàng bước vào cửa.

Chỉ là Cẩn Hành phụng mệnh đi tiêu diệt cướp rồi mất tích. Tin tức đã bị ém nhẹm, tất cả những người biết chuyện đều bị gϊếŧ sạch.

Tiêu thị không tin nhi tử mình đã bỏ mạng, càng sợ nhị phòng và tam phòng nhòm ngó vị trí Thế tử. Huống hồ Quốc công gia đã qua đời hơn hai mươi năm trước, nếu không phải bà chống đỡ cho đại phòng, lại sinh ra một người tài hoa lỗi lạc như Cẩn Hành, thì đại quyền trong Quốc công phủ e rằng sớm đã bị chia năm xẻ bảy.

Vì thế, Tiêu thị không ngần ngại để Bùi Túc Châu xuất hiện, chính là muốn phong tỏa tin tức Bùi Cẩn Hành mất tích.

Nghĩ đến đây, Tiêu thị nhìn Ngọc Phù, thần sắc bỗng thay đổi.

Bà bước tới nắm tay nàng, dịu dàng hỏi: “Ngọc Phù, Cẩn Hành có tốt với con không?”

Ngọc Phù giật mình, không ngờ Bùi phu nhân vốn luôn cao quý lại đích thân đỡ nàng dậy, còn quan tâm đến chuyện của nàng và... Cẩn lang.

“Chàng đối với con dâu, đương nhiên là rất tốt.”

“Vậy thì được.” Tiêu thị nói giọng hờ hững, rồi chuyển chủ đề, đột nhiên lấy ra một cuốn sách từ trên bàn, nhỏ giọng nói: “Ngọc Phù, con nên biết, gả vào Bùi gia chúng ta, chuyện quan trọng nhất là gì.”

Ngọc Phù dịu dàng đáp: “Là quán xuyến việc nhà, phò tá lang quân.”

Bùi gia nhà lớn nghiệp lớn, thân là Thiếu phu nhân, nàng đương nhiên phải cùng Bùi Cẩn Hành chung vai sát cánh.

“Không phải.” Tiêu thị lại lắc đầu.

“Làm dâu Bùi gia, quan trọng nhất chính là phải vì phu quân mà sinh con nối dõi. Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Con đã gả cho Cẩn Hành, sau này muốn đứng vững gót chân thì phải có con cái nương tựa.”

(*) Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại là câu nói của Mạnh Tử, có nghĩa là “Tội bất hiếu có ba, mà không có con nối dõi là lớn nhất”. Điều này nhấn mạnh quan niệm xưa về việc nối dõi tông đường để thờ cúng tổ tiên là điều quan trọng, và việc không có con cháu để làm điều đó được xem là tội lỗi lớn nhất.

Ngọc Phù ngạc nhiên trong giây lát. Lời của Tiêu thị không giống như nhắc nhở mà càng giống một lời gõ mõ cảnh cáo. Chỉ là nàng không biết, hai ngày nay tuy Cẩn lang ngủ lại phòng nàng, nhưng về phương diện kia, hắn vẫn chưa...

Ngọc Phù không dám hỏi nhiều, nhưng Tiêu thị lại tiếp tục: “Đây là một cuốn y thư, giúp nữ tử điều dưỡng thân thể. Ngoài ra, ta sẽ cho Ô nương tử đến bên cạnh con. Ô nương tử tinh thông dược lý phụ khoa, lại am hiểu chuyện phòng the. Có bà ấy ở đó, có lẽ con sẽ sớm mang thai con cháu Bùi gia hơn.”

“Ngọc Phù, con nên hiểu, gả vào Bùi gia, phàm chuyện gì cũng không được tùy hứng. Sau này Ô nương tử sẽ hầu hạ bên cạnh con, có điều gì không vừa ý, cứ nói với bà ấy.”

“... Ngọc Phù đã ghi nhớ.”

Tiêu thị khẽ liếc nàng một cái, trong lòng cười lạnh. Chỉ cần nàng sinh được con, đến lúc đó, cho dù Cẩn Hành có trở về hay không, những kẻ khác đừng hòng lay chuyển địa vị của bà ta nửa phần.

Vị trí Thế tử, chỉ có thể thuộc về đại phòng.

Từ Trúc Thúy Đường trở về, tâm trạng của Dung Ngọc Phù bỗng trở nên nặng nề.

Lời gõ mõ cảnh cáo vừa rồi của Tiêu thị đã khiến nàng nhìn rõ hiện thực. Quốc công phủ không phải là nơi giúp nàng thoát khỏi vực sâu, mà càng giống một chiếc l*иg giam khác.

Chỉ là may mắn thay, nàng không chỉ có một mình.

Ô nương tử tuổi tác không lớn, trông có vẻ hiền lành. Bà hành lễ với Ngọc Phù: “Thiếu phu nhân yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ giúp phu nhân sớm ngày mang thai.”

Ngọc Phù gật đầu qua loa, lòng rối như tơ vò.

Đây là chuyện gì thế này?

Màn đêm buông xuống, Ngọc Phù tắm gội xong xuôi, ngồi trước gương lăng hoa, trong đầu bỗng nhớ lại lời dạy dỗ của Ô nương tử lúc chiều.

Nàng bất an vò mái tóc, những giọt nước ẩm ướt thấm vào cổ áo. Mái tóc đen như mun đổ dài, trong gương phản chiếu một dáng vẻ kiều mị động lòng người.

Ngọc Phù mở hộp thuốc mỡ mà Ô nương tử đưa cho, chấm một ít lên đầu ngón tay, do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn đặt lại chỗ cũ.