Chương 38

Nàng ngửa mặt, ngã vào lòng hắn.

Bùi Túc Châu nhếch môi, đầu ngón tay đột nhiên đặt lên cổ áo nàng, giọng nói tà tứ vang lên bên tai.

“Vừa rồi nàng thử nhiệt độ của ta, thử như thế nào?”

Ngọc Phù sững sờ, đầu óc trống rỗng trong giây lát.

Đến khi phản ứng lại, hai má đã đỏ bừng.

“Nàng nên thử như thế này.” Bùi Túc Châu dắt tay nàng, từ từ đi xuống.

Đầu óc Ngọc Phù trống rỗng, mặc cho hành động của hắn. Lòng bàn tay nàng hơi nóng, sau đó lại cứng đờ.

Bùi Túc Châu hít một hơi thật sâu, cắn lên vành tai nàng.

Giọng nói dịu dàng từ tốn dẫn dụ: “A Phù, động đậy đi...”

Lòng bàn tay nàng cứng đờ, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

Ô nương tử không dạy, nhưng trong những bức tranh kia lại có miêu tả. Trong đầu nàng lóe lên vài hình ảnh rời rạc, nhưng không có hình ảnh nào không khiến nàng cảm thấy lúng túng.

Nhưng Bùi Túc Châu lại còn tà tứ liếʍ tai nàng.

“A Phù, ta khó chịu quá...”

Dưới lớp chăn, nam nhân nắm tay nữ tử, lướt qua hết lần này đến lần khác. Những tiếng sột soạt đó thông qua một lớp chăn mỏng, chính xác truyền đến tai Ngọc Phù.

Nàng gần như cứng đờ bị hắn khống chế lực đạo, sau đó nam nhân ôm chặt nàng, đột nhiên nói: “Đêm nay, đừng về nữa.”

****

Sau cơn mưa phùn, thời tiết ngày càng se lạnh.

Hôm qua thân thể Cẩn lang vừa mới khỏe lại, liền lại quấn lấy nàng không biết mệt mỏi làm chuyện kia. Bây giờ eo nàng vẫn còn có chút mỏi nhừ.

May mà sáng sớm Cẩn lang đã dậy rời đi, nếu không Ngọc Phù thật không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.

Nàng và hắn thành hôn cũng gần hai tháng, trong thời gian đó mỗi lần hành phòng, nàng vẫn theo lệ cũ, tắt nến, dưới ánh trăng mờ ảo, hơi nóng lan tỏa.

Nhưng đêm qua, không biết tại sao Cẩn lang lại dùng khăn lụa che mắt nàng, cũng không tắt nến. Nàng không thấy hắn một chút nào, nhưng hắn lại nhìn nàng từ đầu đến chân.

Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.

Không một chỗ nào bị hắn bỏ qua.

Bây giờ trước cổ nàng vẫn còn vết đỏ, nhân lúc nha hoàn còn chưa vào, Ngọc Phù lấy phấn nhẹ nhàng thoa lên. Dù sao nàng cũng là người có tư tưởng bảo thủ, không thể để lộ những chuyện này cho người khác thấy.

Đặc biệt là Ô nương tử ở ngoài sân.

Mỗi lần trước khi nàng và Cẩn lang chung giường, Ô nương tử đều truyền thụ cho nàng rất nhiều, ví dụ như phu thê đều thích sự mới mẻ, nàng không thể ngày nào cũng dùng cùng một tư thế.

Hơn nữa, nữ tử lấy phu quân làm trời, nhưng không thể chuyện gì cũng thuận theo. Những tình thú nhỏ này, vận dụng hợp lý mới có thể giúp tăng thêm niềm vuin chốn khuê phòng.

Nàng nghe mà tai đỏ bừng, mỗi lần đêm đến, những kiến thức vừa học trong bụng còn chưa kịp dùng ra, Cẩn lang đã chủ động ôm lấy nàng.

Dường như hắn còn tinh thông hơn cả Ô nương tử.

Mỗi một lần, đều có thể gãi đúng chỗ ngứa.

Vừa không làm nàng tức giận, cũng không làm nàng thất vọng.

Ngoại trừ có mấy lần, Cẩn lang nhìn nàng bằng ánh mắt nguy hiểm, suýt chút nữa đã làm ra chuyện không thể khống chế, còn lại thì cũng ổn.

Tình cảm phu thê ổn định, cuộc sống cũng ngày càng tốt hơn.

Theo lý mà nói nàng nên một lòng một dạ vì lang quân mà suy nghĩ, bước tiếp theo nên là giúp chồng dạy con.

Nhưng Ngọc Phù cúi mắt, không hiểu sao trong lòng nàng luôn có chút kỳ lạ.

Đặc biệt là đêm qua Cẩn lang không che mắt nàng.

Nàng mơ hồ thấy trên lưng hắn có một vết sẹo dài bằng một ngón tay, trước đây Cẩn lang chưa từng nói với nàng.

“Thiếu phu nhân, đây là canh thuốc mới nấu trong bếp nhỏ, phu nhân lệnh cho nô tỳ mang qua cho người.”

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Ngọc Phù vừa ngước mắt lên đã thấy tỳ nữ thân cận của Tiêu thị đang cung kính đứng đó.

Lan Hủy nhận lấy từ tay nàng ta, Ngọc Phù nhíu mày, hít một hơi thật sâu rồi uống cạn.

Thuốc rất đắng, còn có mùi tanh.

Không biết Tiêu thị lấy được đơn thuốc ở đâu, cứ ba ngày một lần, từ khi nàng gả vào chưa từng gián đoạn.

Nhưng đã hai tháng rồi, trong bụng nàng vẫn không có chút động tĩnh nào.

Chuyện con cái, vốn Ngọc Phù cũng không vội, thời cơ đến tự nhiên sẽ có động tĩnh. Nhưng bà mẫu vội vàng muốn bế cháu, nàng lại ngày ngày ở bên Cẩn lang, khó tránh khỏi nảy sinh những suy nghĩ khác.

Nếu thật sự có một đứa con giống nàng cũng giống hắn, dường như cũng không tồi.