Cẩn lang tắm rất nhanh, chưa đến một nén nhang đã đứng trước mặt nàng.
Ngọc Phù lấy hết can đảm, e lệ gọi một tiếng: “Cẩn lang...”
Bùi Cẩn Hành cau mày, dường như không hài lòng lắm. Hắn đứng dưới đất, dùng đầu ngón tay khẽ nâng cằm nàng lên, từ tốn dẫn dụ: “Ngoan, nàng nên gọi ta là gì?”
Mặt Ngọc Phù nóng bừng: “... Phu quân.”
Cẩn lang chưa bao giờ nhìn nàng như thế. Tư thế này nhìn từ trên xuống, cổ áo trung y của nàng vốn đã thấp, chẳng phải là... Đầu óc Ngọc Phù nóng rực lên.
Cảm giác này rất lạ, cảm giác Cẩn lang mang lại cho nàng càng lạ hơn. Ngọc Phù không nói rõ được, chỉ thấy đêm nay Cẩn lang thật khác biệt.
Nàng ngước mắt lên, cần cổ trắng ngần hoàn toàn lộ ra. Ngón tay Bùi Cẩn Hành nhẹ nhàng trượt xuống, chẳng tốn chút sức lực nào đã gạt mở cổ áo nàng. Không khí se lạnh ùa vào, Ngọc Phù không nhịn được mà run lên.
Nàng khẽ mở to mắt, theo phản xạ cúi xuống nhìn, nào ngờ chỉ trong chớp mắt Cẩn lang đã đè nàng dưới thân.
Nến trong phòng tắt từ lúc nào chẳng hay. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua song cửa, in bóng loang lổ. Trong lòng Ngọc Phù dâng lên một nỗi bất an kỳ lạ, vừa mong chờ lại vừa sợ hãi.
Mọi chuyện tiếp theo, nàng chỉ từng đọc qua trong thoại bản. Nhưng Cẩn lang dịu dàng như thế, chắc sẽ không làm nàng đau đâu nhỉ?
Ý niệm này vừa xuất hiện, Ngọc Phù đã nức nở hai tiếng. Bùi Cẩn Hành cắn lên môi nàng. Không phải hôn, là cắn, day nghiến triền miên, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc.
Ngọc Phù vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, nhưng không dám phản kháng nửa phần.
Sợi dây buộc nơi cổ rơi ra từ lúc nào, hơi thở thô bạo của nam nhân phả lên da thịt. Ngọc Phù nhíu chặt đôi mày, đêm nay trôi qua vừa dài đằng đẵng lại vừa đau đớn.
Ngoài sân, trời đổ mưa từ lúc nào, tiếng mưa rào rạt lấn át mọi âm thanh, nước mưa trút xuống bụi cỏ, làm kinh động lũ chim sẻ đang ngủ vùi.
Ngọc Phù chìm nổi trong cơn sóng tình, chỉ cảm thấy những lời trong thoại bản đều là lừa người.
Nàng nhớ mang máng phu quân lót tấm khăn trắng tinh xuống dưới thân, rồi sau đó... Những chuyện xảy ra sau đó, Ngọc Phù cắn môi, chỉ thấy toàn thân rã rời. Bên hông bị siết đến hằn lên nhiều vết xanh tím, đầu gối vì quỳ lâu mà cử động cũng trở nên khó khăn.
Nàng nghe tiếng mưa mà thϊếp đi, nhưng chỉ ngủ được một hai canh giờ đã đến giờ phải dậy.
Vừa mở mắt, bên cạnh đã không còn bóng người.
Cơn mưa đêm qua đã tạnh từ bao giờ. Ngọc Phù ngồi dậy mới phát hiện Cẩn lang đã chỉnh trang xong xuôi. Hắn mặc một chiếc trường bào màu trắng bạc, nghe thấy động tĩnh liền quay lại nhìn nàng, ánh mắt ôn hòa.
Trong khoảnh khắc ấy, chân Ngọc Phù hơi loạng choạng. Những hình ảnh đêm qua lại ùa về. Nàng nhớ rõ, có mấy lần nàng quay lưng lại, nàng không nhìn thấy mặt Cẩn lang, nhưng hơi thở xa lạ đó, nếu không biết rõ người phía sau là Cẩn lang, nàng suýt nữa đã tưởng là một nam nhân khác.
Ngọc Phù lắc đầu, tự trách mình sao lại có suy nghĩ đáng sợ như vậy.
Nàng ngước mắt lên, người trước mặt ôn hòa lễ độ, chẳng phải là Cẩn lang quen thuộc nhất của nàng sao?
Còn chuyện đêm qua, Ngọc Phù quy kết đó là một sự cố ngoài ý muốn. Nghĩ thông suốt, Ngọc Phù cong mắt cười, nàng bước lên vài bước, đứng trước mặt Bùi Cẩn Hành, e thẹn gọi một tiếng: “Phu quân.”
****
Sau cơn mưa trời lại sáng, Bùi Túc Châu lười biếng ngước mắt nhìn tiểu thê tử vừa mới cưới, vẻ mặt đầy mong đợi đứng trước mặt hắn.
Sự giày vò cố ý của hắn vào đêm qua dường như chẳng để lại chút uể oải nào trong nàng, ngoại trừ khuôn mặt có phần mệt mỏi thì không còn cảm xúc tiêu cực nào khác.
Bùi Túc Châu nhếch môi, ác niệm trong lòng không ngừng nảy nở.
Cẩn lang.
Cách gọi này nghe mới thân mật làm sao.
Người kia từ khi sinh ra đã tước đoạt mọi thứ của hắn, bây giờ hắn đã trở lại thì đừng hòng khiến hắn dễ dàng buông tay. Những gì Bùi gia nợ hắn, hắn sẽ đòi lại từng món một.
Trước đó, hắn cần phải diễn cho tròn vai người huynh trưởng ốm yếu bệnh tật kia, cũng chính là “Cẩn lang” trong miệng nàng.
Bùi Túc Châu nhướng mày, chỉ trong thoáng chốc đã thay đổi thành thần thái quen thuộc của Bùi Cẩn Hành.
Ngọc Phù không nhận ra bất kỳ sự khác thường nào. Khoảnh khắc lời vừa thốt ra, nàng liền có chút hối hận.
Cẩn lang là người coi trọng lễ nghi như thế, liệu hắn có thấy hành vi của nàng là phóng túng không? Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, nàng lại gọi hắn thẳng thừng như vậy...