Ai mà chẳng biết, ba tháng trước, Tam tiểu thư y phục xộc xệch được Bùi thế tử bế về. Chẳng ai rõ giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng đều biết không lâu sau đó, Bùi gia và Dung gia đã định thân.
Có người đồn đoán hôn sự này do Dung gia cố tình sắp đặt, nhưng mặc kệ nguyên do thế nào, hôm nay đôi tân giai nhân vẫn bái đường thành thân trong tiếng chúc phúc của mọi người.
Sau đó, tân nương được đưa vào động phòng.
Ngọc Phù trùm khăn voan đỏ, bận rộn suốt cả ngày dài khiến bước chân nàng có chút không vững. Nàng được tỳ nữ dìu vào phòng, tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập của các hỉ bà.
Trên giường rải đầy nhãn nhục, đậu phộng, xung quanh là sắc đỏ rực rỡ. Tiếng chúc tụng của hỉ bà vang lên, khiến lòng Ngọc Phù không khỏi hồi hộp.
Tuy trước khi cưới, nàng và Cẩn lang đã cư xử như phu thê bình thường, nhưng hai người chưa từng đi đến bước cuối cùng. Chỉ cần nghĩ đến tối nay, ngay trên chiếc giường này, nàng sẽ cùng Cẩn lang...
Ngọc Phù vô thức vò nát góc áo, trong đầu ù đi, chẳng còn nghe lọt tai lời nào.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng những lời chúc tụng của hỉ bà cũng dừng lại, mọi người lui ra ngoài theo trật tự. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, nhịp tim Ngọc Phù bất giác đập nhanh hơn vài phần.
Nàng nghe thấy một tiếng bước chân trầm ổn, mạnh mẽ đang ngày càng tiến lại gần.
Rất quen thuộc.
Người canh cửa cung kính gọi: “Tham kiến Thế tử.”
Trong khoảnh khắc, tâm trạng vừa mới bình ổn của Ngọc Phù lại treo lên cao. Nàng nghe tiếng người nọ đẩy cửa, rồi cất bước đi vào. Lan Hủy hành lễ với hắn, hắn lại phất tay cho lui ra.
Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Ngọc Phù vẫn trùm khăn voan đỏ. Nhũ mẫu từng dặn, khăn voan đêm tân hôn nhất định phải do chính tay phu quân vén lên. Nhưng trước mắt, Cẩn lang không có bất kỳ động tĩnh nào, Ngọc Phù không đoán được hắn định làm gì.
Nàng muốn mở miệng gọi hắn lại sợ thất thố, nàng đành im lặng. Nàng không thể để Cẩn lang nghĩ mình không hiểu lễ nghĩa.
Nhưng Ngọc Phù đợi rất lâu vẫn không thấy người kia hành động. Trong lòng nàng có chút hoang mang, Cẩn lang sao vậy? Chẳng lẽ hắn quên mất lễ nghi thành hôn rồi sao?
May mắn thay, nỗi lo của Ngọc Phù chưa kéo dài được bao lâu, Bùi Cẩn Hành đã dùng cây gậy như ý vén khăn voan lên.
Nến đỏ chập chờn, hương thơm lan tràn.
Ngọc Phù từng vô số lần tưởng tượng cảnh gả cho người trong lòng, nhưng chưa lần nào trực diện và mãnh liệt như khoảnh khắc này.
Dưới ánh nến, Cẩn lang một thân hỉ phục đỏ rực. Không biết có phải do ảo giác hay không, nàng cảm thấy hắn tuấn tú hơn vài phần. Trước đây nàng chỉ thấy Cẩn lang mặc áo trắng là đẹp nhất, không ngờ khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ thẫm này càng tôn lên dáng vẻ môi hồng răng trắng, tuấn mỹ bất phàm.
Nghĩ đến đây, Ngọc Phù e thẹn cúi đầu, khẽ gọi một tiếng: “Phu quân.”
Bùi Cẩn Hành nhàn nhạt nhìn nàng, đáy mắt lướt qua tia cảm xúc khó gọi tên, rồi gật đầu.
Tiếp đó, hắn tùy tiện ném khăn hỉ sang một bên, sải bước đến bên bàn, đưa tay rót hai chén rượu.
Đêm đại hôn, phu thê phải uống rượu hợp cẩn, sau đó mới đến bước cuối cùng là động phòng. Lễ nghi không được bỏ, một bước cũng không thể thiếu. Cẩn lang biết, Ngọc Phù lại càng rõ.
Nhìn phu quân chậm rãi rót rượu, trái tim Ngọc Phù vẫn đập dồn dập. Đây là đêm tân hôn của nàng. Một người nữ tử, có lẽ cả đời chỉ trải qua một lần duy nhất.
Nàng e thẹn lại không kìm được sinh ra vài phần mong đợi. Dưới ánh đèn, nam tử thân dài như ngọc, mặt đẹp như được điêu khắc, phong hoa tuyệt đại. Qua đêm nay, nàng sẽ chính thức trở thành thê tử của hắn.
Nghĩ vậy, Ngọc Phù chợt đứng dậy, nàng đi đến bên bàn.
Bùi Cẩn Hành nhướng mày, đột nhiên bật cười: “A Phù, đừng căng thẳng.”
Hắn không nói còn đỡ, vừa nói ra Ngọc Phù càng thêm luống cuống.
Uống vội chén rượu hợp cẩn, thậm chí nàng còn không dám nhìn thẳng vào mặt Bùi Cẩn Hành. Dưới sự hầu hạ của tỳ nữ, nàng trút bỏ bộ lễ phục lộng lẫy, rồi bước vào gian trong tắm gội.
Cánh hoa đêm nay dường như tỏa hương thơm ngát hơn mọi ngày. Ma ma cố ý rắc cánh hoa lên ngực và hai bên đùi nàng, sau khi tắm xong, cả người Ngọc Phù đỏ ửng lên.
Nàng khoác một chiếc trung y mỏng manh, trở lại giường đợi Cẩn lang.