“Không phải, nữ nhi nhớ ngài nên mới đến mà. Trước kia còn chẳng cảm thấy gì, nhưng mấy ngày nay mẫu thân không có ở trong phủ, nữ nhi ngày ngày đều nhớ ngài.”
Lục Như Kiều nhìn chằm chằm nữ nhi một lát, lại dời tầm mắt về lại trên cuốn sách trong tay, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ừ.”
Lục Như Kiều lại tiếp tục đọc sách, không thèm để ý đến nữ nhi nữa.
Vân Ninh đứng trong phòng, vô cùng lúng túng. Bây giờ nàng đi cũng không được, ở cũng không xong. Cứ như vậy qua một lát, nghĩ đến mục đích mình đến đây, nàng đành phải gồng mình đi về phía Lục Như Kiều, ngồi đối diện bà ấy.
Lục Như Kiều đọc xong trang sách này, mới ngẩng đầu nhìn về phía nữ nhi.
“Ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”
Nếu không phải nàng và Lục Như Kiều có vẻ ngoài cực kỳ giống nhau, trong một khắc này, Vân Ninh thậm chí còn hoài nghi rốt cuộc mình có phải là con ruột hay không đây.
Nàng bình ổn lại cảm xúc trong lòng, sắp xếp lại mạch suy nghĩ rồi mới nói ra những gì định nói: “Mẫu thân, hôm qua là nữ nhi bị người ta hãm hại.”
Lục Như Kiều dường như không hề bất ngờ, bình tĩnh đáp một tiếng: “Ừ.”
Vân Ninh: “Ngài có biết là ai hãm hại nữ nhi không?”
Lục Như Kiều không nói gì.
Vân Ninh: “Ngoài Tố di nương ra, không ai có thể làm được chuyện đó cả.”
Lục Như Kiều vẫn không đáp lại, thậm chí còn cúi đầu nhìn cuốn sách trong tay, lật sang một trang khác, tiếp tục đọc sách.
Vân Ninh dừng một chút, lại tiếp tục nói: “Hiện tại Tố di nương quản lý việc trong phủ, bà ta hãm hại nữ nhi một lần không thành, chắc chắn sẽ còn có lần sau. Nữ nhi lần này tránh được, lần sau chưa chắc đã tránh được.”
Lục Như Kiều: “Một số chuyện, là phúc hay họa cũng khó nói. Tránh được chưa chắc đã là phúc, trúng chiêu cũng chưa chắc đã là họa.”
Thái độ của vị mẫu thân này cũng quá kỳ quái đi. Những lời này của bà ấy, Vân Ninh nghe mà không hiểu gì cả.
Mẫu thân là đang khuyên nàng nhẫn nhịn à, hay là đang ám chỉ điều gì với nàng?
Vì nghĩ không thông, Vân Ninh liền hỏi thẳng: “Vì sao mẫu thân lại nói như vậy?”
Lục Như Kiều không đáp.
Vân Ninh vẫn quay lại chuyện mình vừa nói: “Mẫu thân, ngài mới là chính thê của phụ thân, chuyện trong phủ nên để ngài quản lý mới phải.”
Lục Như Kiều vẫn nói tiếng nào.
Vân Ninh thăm dò: “Mẫu thân, ngài thấy thế nào?”
Lục Như Kiều ngẩng đầu nhìn Vân Ninh, đáy mắt có chút dao động: “Vấn đề này ngươi đã nói với ta nhiều lần rồi. Ta nhớ hồi tháng trước, khi ngươi nhắc đến, ta cũng đã nói rõ với ngươi rồi nhỉ.”
Vân Ninh kinh ngạc.
Thì ra nguyên chủ đã từng nhắc đến rồi sao? Xem ra quan hệ giữa nguyên chủ và mẫu thân cũng không tệ đến vậy, trong lòng nguyên chủ vẫn còn nghĩ đến mẫu thân.
Đáy mắt Lục Như Kiều có vài phần không kiên nhẫn: “Nếu ngươi muốn ta quản lý việc trong phủ, lợi dụng điểm này để có thể rủng rỉnh tiền bạc, vậy thì sớm từ bỏ ý định này đi.”
Vân Ninh: “...”
Thì ra nguyên chủ là vì có thể tiêu tiền không kiêng nể gì nên mới xúi giục Lục Như Kiều lấy lại quyền quản lý việc trong phủ. Nàng còn tưởng rằng quan hệ giữa hai người không quá tệ nữa chứ.
Nhưng mà nàng lấy tư cách gì để đánh giá nguyên chủ cơ chứ. Sở dĩ nàng muốn Lục Như Kiều quản lý chuyện trong phủ chẳng phải cũng là vì mình sao? Chỉ là, nàng cảm thấy chuyện này cũng có lợi đối với Lục Như Kiều đó thôi.