"Vâng, con im miệng." Xì, nếu mà hát một bài tình ca yêu đương sướt mướt, có khi cha nàng sợ phát khϊếp mất.
Vân Ánh Kiều đang nhổ lông chim cút thì phát hiện cha nàng đang bám vào khung cửa, thò đầu vào nhìn nàng. Nàng cau mày: "Sao vậy?"
Vân Thành Nguyên nói: "Chỉ là cảm thấy con lại có gì đó không ổn. Có phải người trong Hầu phủ bắt nạt con không? Nếu thật sự có chuyện đó, con cứ nói ra đi, cùng lắm thì chúng ta không làm nữa. Chẳng lẽ không làm thì chết đói chắc?"
"... Cha, cha chẳng biết làm gì cả. Sau này con lấy chồng rồi, cha tính sao đây?"
Vân Thành Nguyên không có con trai, điều đó có nghĩa là sau này sẽ chẳng ai hương khói phụng dưỡng ông lúc tuổi già. Khi còn có tiền, ông không nạp thϊếp sinh con, đến khi nghèo túng, lại càng chẳng có nữ nhân nào chịu sinh con nối dõi cho ông. Ông không muốn nói về chuyện này, bèn lẩm bẩm: "Làm cha thì quan tâm con, thế mà con lại chọc vào chỗ đau của cha!" Nói xong, ông liếc nhìn con gái một cái rồi lẩn ra ngoài.
Vân Ánh Kiều nhếch miệng cười, quả nhiên chiêu này hữu dụng, cuối cùng cũng khiến cha nàng ngừng truy hỏi.
Xử lý xong chim cút, nàng bắt đầu nhóm lửa nấu canh. Kỹ năng nấu nướng của nàng lúc đầu rất tệ, nhưng qua một thời gian mò mẫm, giờ đã khá lên nhiều. Khi nồi canh vừa bắc xuống, mùi hương thơm ngát bốc lên, nàng không kìm được mà bưng lên bàn, cùng cha ăn với bánh nướng.
Vân Thành Nguyên nếm một miếng, khen ngợi: "Không tệ."
"Có hơi nhạt..." Nhưng dù vậy, canh vẫn rất thơm ngon. Nàng quyết định tạm quên phiền muộn, tập trung vào món ăn trước mắt. Nhưng khi uống được vài ngụm, nàng ngậm thìa, vô thức nhớ lại chuyện xảy ra buổi sáng ở trong đình, lúc đó sợ hãi quá nên cảm thấy lời nói của Tam thiếu gia rất kỳ lạ, nhất thời chưa nghĩ ra không ổn ở chỗ nào.
Đột nhiên, trong đầu nàng lóe lên một suy nghĩ, cả người lập tức cứng đờ như tượng đá.
Chẳng lẽ Tam thiếu gia cho rằng nàng đang thổi tiêu cho Quý Văn Diệp sao?
"..."
"Không ăn cơm, ngây ra đó làm gì?" Vân Thành Nguyên thấy con gái ngậm thìa, đôi mắt ngơ ngác, liền hỏi.
"... Con... Con... Con ăn no rồi." Chắc chắn Quý Văn Diệp đã hiểu được ẩn ý của Tam thiếu gia, vậy tại sao y không phản bác? Lười tranh cãi? Cố ý chọc tức Tam thiếu gia? Hay là muốn hủy hoại danh tiếng của nàng?
Vân Ánh Kiều rối bời.
"Con mới ăn được bao nhiêu đã no rồi? Con thế này là không được đâu, nếu giống cha thì còn đỡ, chứ nếu giống nương con, cẩn thận mà không lớn nổi..." Nhắc đến thê tử đã khuất, Vân Thành Nguyên thở dài: "Ôi, không chăm sóc tốt cho con, cha làm sao có thể ăn nói với nương con đây."Nàng căn bản chẳng nghe lọt những lời cha nói, trong đầu vẫn vương vấn chuyện ở Hầu phủ.
Ngày mai trở lại Hầu phủ xem tình hình thế nào. Nếu không ổn, đành nói với phu nhân là phải chăm sóc cha ôn thi, không làm trong phủ nữa. Tiền bạc là vật ngoài thân, giữ mạng quan trọng hơn.
Tam thiếu gia chắc sẽ không đem chuyện hôm nay nói ra ngoài, dù sao cũng liên quan đến Quý Văn Diệp.
Nhưng, nghĩ đến việc mình bị hiểu lầm là làm cái chuyện đó với Quý Văn Diệp, nàng không khỏi muốn giật tóc.
Đúng là chuyện quái quỷ gì thế này!
Vân Thành Nguyên giơ tay quơ quơ trước mặt con gái: "Con bị bệnh à?"
"Ừm, mắc bệnh nghèo rồi." Vân Ánh Kiều cắn thìa, than thở đầy chua xót.