Dám làm chuyện này ngay tại đây, cũng to gan thật.
"..." Tâm trạng Quý Văn Dục phức tạp, cố ý cười đùa nhẹ nhàng: "Lão tứ, thì ra đệ ở đây tiêu dao vui vẻ, làm ta tìm mãi. Mọi người đều đã tập trung đông đủ, chỉ còn thiếu mình đệ, đi thôi, vở kịch sắp bắt đầu rồi."
Quý Văn Diệp không hiểu: "Ta vui vẻ chỗ nào? Ta chỉ là..." Nói đến đây, y liếc qua vị trí của mình và Vân Ánh Kiều, nhất thời sững sờ, rồi nở nụ cười nửa miệng: "Lơ là chút, để chậm giờ rồi. Chúng ta đi thôi."
"Đây chẳng phải là Vân cô nương bên cạnh phu nhân sao? Lão tứ, các ngươi đã như vậy rồi, hay là nhân tiện xin phu nhân ban nàng cho đệ luôn đi." Quý Văn Dục cười gượng. Trước đó hắn còn chưa dám chắc mối quan hệ giữa Vân Ánh Kiều và Quý Văn Diệp, nhưng cảnh tượng trước mắt đã giải thích tất cả. Miếng mồi ngon vốn dĩ sắp vào miệng mình, lại bị kẻ khác nuốt mất, trong lòng hắn khó chịu vô cùng.
Đã như vậy? Đã thế nào chứ? Vân Ánh Kiều ngơ ngác, nàng đứng dậy, khẽ cúi người hành lễ với Tam thiếu gia: "Thỉnh an Tam thiếu gia."
Mặt Quý Văn Diệp không biểu cảm, ra lệnh cho Vân Ánh Kiều: "Không còn chuyện của cô nữa, lui xuống đi."
"Vâng." Nàng như được tha mạng, nhặt túi chim cút dưới đất lên, luống cuống rời khỏi đình nghỉ mát. Nàng chẳng buồn quan tâm bên phía phu nhân còn có phân phó gì hay không, trực tiếp rời khỏi phủ, chạy thẳng về nhà.
***
Vân Thành Nguyên thấy con gái ban ngày ban mặt đã chạy về, thì giật mình kinh ngạc, lại thấy nàng hoảng hốt như hồn bay phách lạc, càng thêm lo lắng.
"Con làm sao vậy? Có phải gặp kẻ xấu, bị người ta bắt nạt không?"
Vân Ánh Kiều sợ cha lo lắng, gắng nở nụ cười: "Không đâu, hôm nay trong phủ diễn kịch, con rảnh rỗi nên về thôi."
"Vậy tại sao con lại hốt hoảng như thế?"
Nàng giơ túi trên tay lên, cười nói: "Con lấy được đồ tốt, sợ bị người ta phát hiện nên chạy về một mạch. Tối nay chúng ta ăn canh chim cút!"
Vân Thành Nguyên vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ: "Chỉ hai con chim cút đó, cũng đáng để con chạy thục mạng thế sao?"
"Ôi chao, con không giải thích nữa, đi nấu cơm đây." Nàng cố ý ngân nga một làn điệu nhỏ, rồi bước vào bếp. Vân Thành Nguyên ở phía sau đuổi theo nàng, nói: "Không được hát lung tung! Con nhìn xem cô nương nhà lành nào lại hay hát hò mấy điệu tầm phào đó. Toàn là đám công tử bột phong lưu, không học vấn không nghề nghiệp mới hát mấy điệu vớ vẩn ấy."