Vân Ánh Kiều thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lúc này, y lại tiếp tục nói: "Tự vả mười cái, rồi đi đi."
"..." Trời ơi, vẫn phải chịu phạt. Nhưng vậy đã là nhẹ lắm rồi, Vân Ánh Kiều vui vẻ chấp nhận, lập tức đáp: "Vâng." Rồi đưa tay định tự tát mình.
Quý Văn Diệp thấy nàng sảng khoái như vậy, không hài lòng, chỉ xuống chân mình: "Quỳ ở đây rồi đánh."
Tâm trạng của nàng lập tức không vui nữa. Dù gì thì mức độ sỉ nhục cũng cao hơn vừa nãy, bèn làm vẻ mặt khổ sở, chậm chạp đi đến chỗ y.
Quý Văn Diệp đứng bên lan can, sau lưng là núi giả. Vân Ánh Kiều đến gần, vô thức liếc xuống đình, từ đây có thể nhìn rõ hang hốc của núi giả — nơi mà nàng vừa mới trốn. Thì ra y phát hiện ra nàng là nhờ đó.
Vân Ánh Kiều vốn là người khôn ngoan, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Dù gì cũng đã từng quỳ trước Quý Văn Diệp rồi, nàng tỏ ra vô cảm, ngẩng đầu nhìn y, từ từ quỳ xuống.
"Trước đây khi cô cầu xin ta, sắc mặt cô đâu có khó coi thế này."
"Không giống nhau. Lúc đó là cầu xin ngài, ta tràn đầy hy vọng. Còn lúc này, ta là mang theo tội lỗi để quỳ xuống, cho nên vẻ mặt nặng nề." Vân Ánh Kiều nói.
Y nhíu mày: "Cô còn dám cãi lời ta?!"
Nàng lắc đầu như trống gõ, vội vàng giơ tay tự tát mình một cái.
Ngay lúc này, nàng chợt thấy trên con đường nhỏ phía xa có một người, chính là Tam thiếu gia, dường như đã nhìn thấy bọn họ, đang đi thẳng về phía con đường dẫn lên đình nghỉ mát. Vân Ánh Kiều lên tiếng: "Là Tam thiếu gia..."
Quý Văn Diệp nghiêng đầu liếc nhìn một cái, lẩm bẩm: "Hắn đến làm gì?"
Nàng tranh thủ kéo dài thời gian: "Nhất định là đến tìm ngài." Cái tát vừa nãy dù nhẹ, nhưng đánh vào mặt vẫn rất đau, nàng tranh thủ xoa nhẹ. Lời vừa dứt, Quý Văn Diệp đã trừng mắt nhìn nàng, Vân Ánh Kiều vội cúi đầu, chậm rãi giơ tay lên, làm bộ muốn tiếp tục tự tát.
"Tiếp tục, không được ngừng."
Nàng tội nghiệp ngước mắt lên, trong mắt rưng rưng nước, gật đầu thật mạnh.
Quý Văn Diệp nhìn dáng vẻ đáng thương của nàng, nhất thời nghẹn lời, một lúc sau mới nói: "... Thôi đi, có người tới rồi." Y phất tay, ra hiệu cho nàng có thể dừng lại, sau đó cúi đầu nhét thẻ bài vào trong thắt lưng.
Đúng lúc này, Tam thiếu gia Quý Văn Dục đã bước lên đình, đối mặt với cảnh tượng trước mắt, hắn kinh ngạc vô cùng. Chỉ thấy Vân Ánh Kiều quỳ trước mặt Quý Văn Diệp, từ góc nhìn phía sau, dường như đang lấy tay lau miệng, còn Quý Văn Diệp thì đang cúi đầu chỉnh lại thắt lưng.... Tư thế này, ngoài thổi tiêu ra thì chẳng có lời giải thích nào khác.