Chương 35: Cô không cố ý, vậy tại sao ta luôn tình cờ gặp cô?

Vân Ánh Kiều bước lên đình nghỉ mát với bước chân nặng nề, nàng thầm than xui xẻo.

"Đưa lên đây."

"Vâng." Nàng cẩn thận dâng thẻ bài lên, chờ đợi bị tra hỏi.

Quả nhiên, Quý Văn Diệp tựa vào lan can, chăm chú nhìn nàng: "Là phu nhân phái cô đến nghe lén?"

"Không phải, ta hoàn toàn không biết ngài và Hầu gia sẽ nói chuyện trong đình. Ta chỉ vào núi giả hóng mát, rồi... rồi ngài đột nhiên xuất hiện..." Nàng nào có khả năng tiên đoán chứ.

Quý Văn Diệp cười lạnh: "Cô không cố ý, vậy tại sao ta luôn tình cờ gặp cô?"

"Không thể coi là luôn được, đây mới chỉ là lần thứ ba chúng ta gặp nhau thôi... Hơn nữa, lần trước cũng đã là chuyện của một tháng trước rồi..." Nàng nhỏ giọng biện giải.

"Dám cãi lời ta?" Y chậm rãi nói: "Cô cho rằng ta không còn làm Cẩm Y Vệ nữa, thì không thể làm gì cô sao?"

Vân Ánh Kiều lắc đầu thật mạnh: "Ta tuyệt đối không dám có chút ý mạo phạm nào với ngài. Ngài là ân nhân cứu mạng của chúng ta, ta chỉ có lòng cảm kích và kính sợ. Ta thật sự vô ý đi đến nơi này, lúc ta phát hiện ra, ngài và Hầu gia đã nói chuyện rồi. Ta sợ đến mức không nghe thấy gì, mãi đến khi ngài gọi tên ta, ta mới hoàn hồn."

"Vốn dĩ cô định làm gì?" Quý Văn Diệp hỏi: "Cô đang nắm chặt cái gì trong tay áo?"

"... Chim cút." Nàng đáng thương nói: "... Dự định mang về nhà hầm canh uống."

"Vì sao trông cô lúc nào cũng thiếu thốn như vậy?"

Vân Ánh Kiều khẽ thở dài: "Ai mà biết được." Chợt nhận ra mình lỡ lời, nàng lập tức ngậm miệng, cúi đầu đứng yên.

"Vậy nên để tiếp tục ở lại trong phủ kiếm tiền, cô mới không dám chuyển lời của ta cho phu nhân?" Quý Văn Diệp nhíu mày.

Vân Ánh Kiều thầm nghĩ hỏng rồi, chuyện lớn không ổn rồi, bèn vội vã cứu vãn: "Ta luôn suy nghĩ xem làm thế nào để có thể chuyển lời của ngài cho phu nhân mà không chọc giận bà ấy. Đầu óc ta ngu muội, mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách phù hợp. Nhưng, xin ngài đừng giận, bây giờ ta lập tức đi nói cho phu nhân biết." Nói xong, nàng khẽ cúi người, làm bộ chuẩn bị lui xuống để chạy trốn.

Quý Văn Diệp hừ lạnh: "Vân Ánh Kiều, ta phát hiện cô rất to gan, mỗi lần ta tra hỏi cô, cô đều có thể đẩy ngược lỗi lên người ta."

Mỗi lần? Chẳng phải họ mới gặp nhau ba lần sao? Vân Ánh Kiều vội vàng lắc đầu: "Dân nữ không dám, dân nữ không dám."

Nàng cố gắng làm ra vẻ nhỏ bé, yếu đuối, hy vọng Quý Văn Diệp vì nàng quá mức nhỏ bé yếu đuối mà tha cho nàng. Có vẻ chiêu này hữu hiệu, y nói: "Thôi đi, không chấp với cô..."