Chương 34: Vân Ánh Kiều, nhặt thẻ bài của ta lên

Tam thiếu phu nhân lập tức lúng túng, nàng vốn không biết chữ, sao có thể đọc được kịch bản chứ.

Lý thị đành bất đắc dĩ liếc nhìn con dâu, rồi cười nói với Hàn thị: "Muội đừng làm khó nó, nó còn chẳng biết được nhiều như ta, mau nói đi, hôm nay hát vở gì vậy?"

Hàn thị lạnh nhạt đáp: "Hoán Sa Ký."

Vân Ánh Kiều nhận ra trong lòng Hàn thị rất coi thường những người phụ nữ không biết chữ.

Việc của nàng đã làm xong, mà nàng cũng chẳng thích xem kịch, bèn lặng lẽ lui xuống.

Nàng thích nhất là trong phủ tổ chức yến tiệc, vì khi đó có "lợi lộc để vớt". Nàng đi một vòng xuống phòng bếp, Hứa ma ma thấy nàng đến, không có thời gian nói chuyện với nàng, chỉ vào một cái túi vải nhỏ bằng bàn tay đặt bên cạnh bếp lò: "Bên trong có ít lạc, không ai cần, cô lấy đi." Nói xong, bà còn nháy mắt với nàng.

"Con cảm ơn ma ma, con lấy đây." Vân Ánh Kiều hiểu ý, cầm túi vải rời khỏi nhà bếp, đi đến một nơi hẻo lánh, mở ra xem thử, phát hiện bên trong không phải lạc mà là hai con chim cút.

Nàng mừng rỡ, thầm nghĩ tối nay hầm hai con chim cút này lên, cùng cha uống canh, nhất định là tươi ngon vô cùng.

Mang theo chim cút bên người thật không tiện, nàng nhìn quanh bốn phía, rẽ vào hoa viên, chui vào trong khe núi giả, cúi người giấu chim cút vào trong.

Chủ nhân trong phủ đang ăn uống xem kịch, buổi tối chắc chắn không có việc của nàng, nàng tranh thủ về nhà một chuyến, hầm canh chim cút cho phụ thân uống.

Vừa tính chui ra khỏi khe núi giả thì nghe thấy có người nói chuyện không xa, nàng nghĩ đợi họ đi qua rồi hãy ra, nhưng chờ một lúc, phát hiện những người đó không những không rời đi mà còn bước lên đình nghỉ mát trên núi giả.

"Cha, con đã nói rồi, vết thương của con vẫn chưa lành, gần đây không định đến Đô Chỉ Huy Sứ Ti."

Vân Ánh Kiều lau mồ hôi lạnh, hình như là Tứ thiếu gia.

"Con đang tự hủy hoại tiền đồ của mình! Ngày nào cũng ru rú trong nhà, không ngó ngàng gì đến chuyện của Cẩm y vệ, ta thấy chức Trấn Phủ của con cũng sắp bay rồi! Ta tưởng con sớm đã quay về nhận chức rồi, không ngờ ta đi một vòng trở về, con vẫn còn ở nhà dưỡng thương!" Giọng nói khàn khàn của nam nhân trung niên tràn đầy phẫn nộ.

"Nếu lúc này Lỗ công công miễn chức của con, thì tốt quá rồi."

"Chẳng phải ta đã nói rồi sao, không cho phép con nhắc đến cái tên hoạn quan đó trước mặt ta nữa!"

"Hừ, nếu ngài coi trọng chức Trấn Phủ Nam Trấn Phủ đến vậy, ngài tự đi mà làm đi, dù sao con cũng chán ngấy rồi."

Lời vừa dứt, Vân Ánh Kiều chợt nghe thấy tiếng "cách" vang lên, một miếng thẻ bài nhỏ từ trong khe đá rơi xuống, vừa hay rơi ngay trước chân nàng.

Nàng cúi đầu nhìn, là một tấm thẻ bài làm bằng ngà voi, bên trên khắc bốn chữ: Cẩm Y Vệ Nam Trấn Phủ – Quý Văn Diệp.

"Nhặt lên cho ta!" Nam nhân trung niên quát lên.

Vân Ánh Kiều căng thẳng, trong lòng thầm cầu nguyện — Đừng nhặt, đừng nhặt!

Quý Văn Diệp không nói gì.

"Đồ nghiệt chủng, ngươi cứ để tự chết đi!"

Chẳng mấy chốc, Vân Ánh Kiều từ trong khe núi giả trông thấy một nam nhân trung niên mặc áo bào xanh, sải bước đi nhanh ra khỏi hoa viên.

Vân Ánh Kiều tựa lưng vào vách đá, thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Tứ thiếu gia cũng rời đi, nàng sẽ được cứu rồi.

Nhưng lúc này, Quý Văn Diệp trong đình bỗng nói: "Vân Ánh Kiều, nhặt thẻ bài của ta lên."

"... " Vân Ánh Kiều chỉ hận không thể đào một cái hố chui xuống, làm sao y biết nàng ở đây?!

Nàng nhặt thẻ bài lên, thổi sạch lớp bụi trên đó, mặt mày ủ rũ chui ra khỏi khe núi giả.

Nàng ngẩng đầu lên, lo sợ nhìn Quý Văn Diệp đang tựa vào lan can, từ trên cao lạnh lùng nhìn nàng, vẫn là vẻ mặt không chút cảm xúc. Y khẽ vẫy tay: "Mang lên đây."

Nàng muốn khóc mà không được, vận rủi của phụ thân đã lây sang nàng rồi.