Trước Tết Đoan Ngọ, có tin tức nói rằng Hầu gia sắp trở về nhà, tin này chẳng khác nào một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên hàng ngàn con sóng. Vân Ánh Kiều rõ ràng cảm nhận được bầu không khí trong phủ trở nên căng thẳng hơn hẳn, nụ cười trên mặt Hàn thị ngày càng ít đi, thỉnh thoảng bà còn thở dài.
Vân Ánh Kiều không phải là nha hoàn thân cận, Hầu gia trở về không cần nàng hầu hạ, cho nên dù có tò mò, nàng cũng chẳng có cơ hội gặp Hầu gia. Hơn nữa, vào ngày Hầu gia hồi phủ, nàng được sắp xếp cho nghỉ một ngày.
Sáng hôm sau quay lại, qua miệng của các nha hoàn, nàng nghe được rất nhiều chuyện thú vị. Trong đó có một chuyện là Hầu gia dẫn một gánh hát từ bên ngoài về, mấy chục người được đưa vào trong phủ, trước đó trong phủ đã có hơn mười tiểu kép, tính gộp lại thì riêng người hát kịch cũng gần nửa trăm. Hầu gia dự định sẽ để gánh hát mới này ra mắt, mấy ngày nữa sẽ biểu diễn một vở, mời các viện đến xem.
Ngày hôm đó, Hầu gia mời người trong phủ đến Sầm Tường Lâu nghe hát. Nam nhân ngồi lầu dưới, nữ quyến ngồi trên lầu hai, sân khấu được dựng đối diện với tòa lầu.
Vân Ánh Kiều đến từ sớm để thắp hương trong lò xông, đợi đến khi các nữ chủ nhân đến, trong phòng còn vương lại hương thơm nhè nhẹ, dễ chịu thấm vào tận tâm hồn. Đốt hết một miếng hương, lần lượt có nữ quyến lên lầu.
Hàn thị đi lên lầu cùng với một phu nhân ngoài bốn mươi tuổi, người phụ nữ lớn tuổi này Vân Ánh Kiều đã từng gặp qua một lần, đó là Lý thị, đại tẩu của Hàn thị, cũng chính là mẫu thân của Tam thiếu gia.
Lý thị được một thiếu nữ khoảng hơn mười tuổi đỡ tay, nhìn qua trang phục, có thể nhận ra nàng cũng là một chủ nhân trong phủ. Phía sau nàng là Phương Nhi, cung kính đi theo.
Vân Ánh Kiều lập tức hiểu ra, thiếu nữ trẻ tuổi này chính là Tam thiếu phu nhân.
Thê tử đã xinh đẹp thế này, Tam thiếu gia còn ra ngoài lăng nhăng, Vân Ánh Kiều không khỏi thầm khinh thường hắn trong lòng.
Lần lượt từng thiếu phu nhân trẻ tuổi và các tiểu thư chưa xuất giá lên lầu, Vân Ánh Kiều nhận ra được vài người. Trong đó có hai con dâu và ba cô con gái của đại lão gia – đại ca của Hầu gia, cùng với hai cô con gái của Hầu gia. Rõ ràng có thể thấy được bọn họ rất xa cách, sau khi ngồi xuống, hầu như không có ai nói chuyện với ai.
Đặc biệt là Hàn thị, nàng và đại tẩu chênh lệch tuổi tác quá nhiều, chẳng có mấy chuyện để nói, chỉ lặng lẽ cúi đầu lật xem kịch bản.
"Hôm nay hát vở gì vậy?
Thiên Kim Ký nghe chán từ lâu rồi."
Hàn thị không buồn ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Đại tẩu có thể tự xem kịch bản, hôm nay hát vở gì, trong đó đều có ghi. Tam thiếu phu nhân, mắt mẹ chồng cô không được tốt, cô đọc cho bà nghe đi."