Chương 32: Ý đồ của Hàn thị

Chẳng trách phu nhân chịu bỏ ra hai lượng bạc để thuê nàng vào phủ làm công, thì ra là có ý đồ từ trước. Còn về việc Quý Văn Diệp dặn nàng chuyển lời lại cho phu nhân, nàng tuyệt đối không dám nói ra. Lời nói của Tứ thiếu gia với phu nhân tràn đầy địch ý, nếu nàng nói ra, chỉ e mình sẽ bị kẹp ở giữa mà chuốc lấy tai họa. Lời nặng mùi thuốc súng thế này, chi bằng để y tự mình nói với phu nhân.

Trở về phòng, Liên Tâm đã quay lại từ trước. Vân Ánh Kiều cố làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra.

Hàn thị thấy nàng quay về, mỉm cười hỏi:

"Ta nghe Liên Tâm nói, cô bị Tứ thiếu gia giữ lại. Y đánh giá thế nào về loại hương trà này?"

"Tứ thiếu gia chỉ bảo ta nghiền bánh trà, đợi trà ngấm xong thì cho lui. Còn về hương trà... Y không nói gì."

Hàn thị không cam lòng: "Không nói gì khác sao?"

"Không, Tứ thiếu gia vẫn chăm chú đọc sách."

Vân Ánh Kiều lén nhìn Hàn thị, thấy trong mắt bà có chút thất vọng, nàng liền hiểu ra tất cả. Trong lòng không khỏi thầm cảm thán, chẳng trách Quý Văn Diệp cảm thấy phiền phức. Chẳng qua chỉ là tiện tay giúp một người, vậy mà lại bị người xung quanh suy đoán tới lui.

Cứ suy đoán đi, dù sao thì nàng cũng chưa kiếm đủ tiền.

Hàn thị thích điều chế hương, y phục hàng ngày đều được xông ướp bằng hương liệu quý giá. Vân Ánh Kiều là người bà dùng hai lượng bạc để thuê về, tất nhiên không thể để nàng rảnh rỗi, cho nên lại sai nàng làm hương hoàn xông y.

"Ánh Kiều à, hương hoàn xông y sắp hết rồi, cô làm thêm một ít đi."

"Dạ."

Xuất phát từ sự cân nhắc cho tương lai, Vân Ánh Kiều coi việc học điều chế hương bên cạnh phu nhân là một cơ hội học tập quý giá. Hiện tại nàng đã có thể làm được loại "Hương xông y" được ghi trong Thiên Kim Yếu Phương.

Đợi sau này có vốn liếng, nàng sẽ mở một cửa tiệm bán "Hương hoàn xông y phục", làm ăn với dân thường cũng là một kế hoạch không tồi. Học thêm một nghề, ít nhất sẽ không lo chết đói.

Trên sách ghi chép thường rất mơ hồ, việc điều chế thực sự cần phải thực hành không ngừng, mà trong phủ Hầu gia thì chẳng thiếu hương liệu để "phí phạm". Vân Ánh Kiều nghiên cứu rất hăng say, không hề biết mệt mỏi.

Trong khoảng thời gian này, phu nhân không còn sai nàng mang đồ cho Tứ thiếu gia nữa.

Cách vài ba ngày, Vân Ánh Kiều lại tranh thủ về nhà một chuyến, sợ phụ thân bị đói chết. Vân Thành Nguyên có một ưu điểm, mặc dù trong cuộc sống vừa lười biếng vừa bất tài, nhưng lại không hề kén chọn, có cái ăn là được. Vân Ánh Kiều không có nhà, ông ra phố mua vài cái bánh, mua chút đồ ăn vặt, ăn qua loa một chút là xong.

Vân Thành Nguyên đã mua lại giấy bút, cả Tứ Thư Ngũ Kinh và những bài văn tám đoạn của người đi trước, ngày ngày ở nhà chăm chỉ dùi mài kinh sử. Có Vân Ánh Kiều nuôi dưỡng, ông yên tâm chuyên tâm đọc sách Thánh hiền.

Qua một tháng, Vân Ánh Kiều cầm được hai lượng bạc trắng, mừng đến mức liền mua gà quay, giò heo, tự thưởng cho cái bụng của mình một bữa thật no nê.Cũng vì vậy mà nàng càng thêm quyết tâm làm việc thật tốt ở phủ Hầu gia, tranh thủ để sau khi phu nhân phát hiện Tứ thiếu gia không có hứng thú với nàng, cũng không đuổi nàng đi.