Chương 31: Cô nói thế là lỗi tại ta rồi

Vân Ánh Kiều giật mình, chiếc cối trà trong tay lăn vào ngón tay, đau đến mức nàng hít mạnh một hơi lạnh. Lời này của Tứ thiếu gia là có ý gì? Ý của y là đừng lấy nàng ra để thăm dò y nữa? Vân Ánh Kiều không có dũng khí để hỏi rõ ràng, chỉ khẽ đáp:

"Dạ."

Quý Văn Diệp khép quyển sách trước mặt lại, lạnh nhạt nhìn nàng:

"Không phản đối, xem ra cô rất rõ lý do phu nhân đưa cô vào phủ là vì điều gì."

Vân Ánh Kiều thấy đầu óc như muốn nổ tung, cúi đầu đáp khẽ: "Thật ra, ta không hiểu lời của ngài lắm. Chỉ là ta sợ nếu mình hoảng loạn, lỡ lời sẽ khiến ngài trách phạt, cho nên đành giả vờ trấn tĩnh. Ngài là chủ nhân, lời ngài nói, dù ta không tán đồng, ta cũng không dám phản bác, chỉ có thể lặng lẽ ghi nhớ, sau đó suy ngẫm thật kỹ."

"Cô thế này chẳng phải là đang phản bác trước mặt ta?" Y khẽ hừ lạnh.

"..."

Vân Ánh Kiều đã nghiền xong bánh trà, chỉ còn chờ nha hoàn mang nước nóng vào, nhưng mãi vẫn không thấy ai, trong phòng chỉ còn lại nàng và Quý Văn Diệp. Vân Ánh Kiều cảm thấy bản thân sắp không thở nổi.

Lúc này, Quý Văn Diệp lạnh lùng chất vấn:

"Chẳng phải ta đã nói với cô rồi sao, không được xuất hiện trước mặt ta nữa? Cô không nghe thấy? Cái tai của cô để đó làm gì, hay là cắt đi cho rồi."

Vân Ánh Kiều hận không thể lập tức biến mất. Nàng thấp giọng, cẩn thận đáp:

"Ta vào phủ Hầu gia là để điều chế hương cho phu nhân, kiếm chút tiền lo cho sinh hoạt ở kinh thành. Chưa bao giờ ta nghĩ sẽ lại xuất hiện trước mặt ngài. Hôm nay, ta vốn không muốn đến, nhưng sợ phu nhân trách phạt, lại nghĩ ngài chắc chắn đã quên một tiểu dân như ta, cho nên mới cả gan đến đưa bánh trà. Nào ngờ, ngài lại tinh tường đến thế, nhìn qua là đã nhớ ra ta..."

"Ồ, cô nói thế là lỗi tại ta rồi?"

"... Là lỗi của tiểu dân, không nên xuất hiện ở đây. Xin ngài đại nhân rộng lượng, tha cho tiểu dân lần này." Nàng thật không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy.

Quý Văn Diệp chống cằm, chăm chú nhìn nàng, ánh mắt sắc bén như dao, Vân Ánh Kiều cảm thấy trên đầu mình có ánh mắt sắc bén chiếu tới, nàng không dám ngẩng đầu lên.

Lúc này, bên ngoài có nha hoàn khẽ lên tiếng:

"Thiếu gia, nước nóng đã mang đến."

Quý Văn Diệp nói với nàng:

"Thôi được rồi, pha trà xong thì cô có thể đi."

Vân Ánh Kiều vội vàng mở cửa, nhận lấy ấm nước. Thật ra pha trà cần qua mấy bước cầu kỳ, nhưng lúc này nàng chỉ muốn nhanh chóng rời đi, không còn để ý đến những quy củ kia, trực tiếp đổ nước sôi lên trà vụn, sau đó cẩn thận đưa đến trước mặt y:

"Trà của ngài."

Nàng vừa định nhanh chóng lui ra, thì lại nghe y cất giọng:

"Đúng là không nên nhất thời động lòng trắc ẩn, rước về lắm phiền phức như vậy."

Vân Ánh Kiều cúi người thi lễ, vội vàng rời khỏi phòng, gần như là chạy trốn khỏi đó.

Nghe giọng điệu của Tứ thiếu gia, phu nhân quả thật đã có ý định dùng nàng làm vật hiến tế.