Vừa nghe đến Tứ thiếu gia, Vân Ánh Kiều lập tức cảnh giác. Hàn thị dường như đã quên mất mối quan hệ giữa nàng và Tứ thiếu gia, chỉ hờ hững nói: "Liên Tâm, ngươi đi cùng Ánh Kiều." Sau đó lại sắp xếp mấy nha hoàn khác mang hương trà đến cho những thiếu gia khác.
Cũng phải thôi, có lẽ chỉ mình nàng cho rằng chuyện gặp Tứ thiếu gia là quan trọng, thật ra người khác đã sớm quên mất rồi.
Liên Tâm cùng Vân Ánh Kiều đi đến Đông Uyển. Bình thường Liên Tâm rất ít nói, lần này lại càng im lặng, Vân Ánh Kiều cũng không muốn mở lời, thế là hai người cứ yên lặng mà đi đến Đông Uyển.
Nửa tháng trôi qua, Vân Ánh Kiều lại lần nữa nhìn thấy Tứ thiếu gia. Y dường như đã không còn nhớ nàng là ai.
Quý Văn Diệp ngồi trước bàn sách, ánh mắt chăm chú vào quyển sách trên bàn, nghe nói là hương trà của phu nhân gửi đến, chỉ lạnh nhạt nói: "Đặt xuống đi."
Liên Tâm và Vân Ánh Kiều đồng thanh đáp: "Chúng nô tỳ xin cáo lui."
Trong lúc đó, Vân Ánh Kiều to gan ngước mắt nhìn y một cái, phát hiện y vẫn rủ mắt, yên lặng ngồi đó, không khác gì lần trước gặp mặt, trên người y vẫn là một vẻ u ám, trống rỗng – chẳng có chút sinh khí nào.
"Khoan đã." Quý Văn Diệp lên tiếng, ánh mắt vẫn không động đậy: "Vân Ánh Kiều, cô pha trà đi."
Bị gọi tên, Vân Ánh Kiều thoáng kinh ngạc. Ban đầu là vui mừng vì Quý Văn Diệp vẫn còn nhớ nàng, sau đó là hoảng sợ – tại sao Quý Văn Diệp vẫn chưa quên một tiểu dân thấp hèn như nàng?
"Hương trà" thực chất là bánh trà. Đem lá trà nghiền nhỏ, trộn với hương liệu, rồi nén lại thành bánh trà. Khi uống thì nghiền thành bột mịn, dùng nước sôi pha lên.
Liên Tâm liền nói: "Nô tỳ đi gọi người đun nước." Sau đó liền lui ra.
Hàn thị chuẩn bị rất đầy đủ, Vân Ánh Kiều cũng đã mang theo cả cối trà và rây trà. Nàng lấy cối trà ra, bắt đầu nghiền trà, gọi là "nghiền ngọc thành bụi."
Vân Ánh Kiều cảm thấy Quý Văn Diệp là người dù là ân nhân nhưng còn đáng sợ hơn cả Tam thiếu gia. Ít nhất Tam thiếu gia nàng còn biết hắn đang nghĩ gì, nhưng Quý Văn Diệp lại lạnh lẽo đến mức khó dò, nàng chẳng thể đoán được y đang nghĩ gì trong đầu.
Im lặng hồi lâu, Quý Văn Diệp đột nhiên cất giọng:
"Về nói với phu nhân, ta không có hứng thú với cô, bảo bà ấy đừng dùng cô để thăm dò ta nữa."
Vân Ánh Kiều giật thót, ngón tay đang cầm cối trà suýt chút nữa trượt ra ngoài. Nàng cúi đầu, cắn môi, không dám nói gì.
Hóa ra y... biết ư?