Chương 29: Đây chẳng phải là thuê nhà bất hợp pháp sao?

"Vậy tại sao không bán?"

Tên béo nói: "Không được bán!"

Chẳng lẽ là đất công, không thể tùy tiện bán? Vân Ánh Kiều nói: "Vậy chắc cũng không thể tùy tiện cho thuê?"

Người béo cười hề hề: "Lén cho thuê thôi. Chủ nhân của phủ Quốc công đã quên mất mấy căn nhà này từ lâu rồi, các người cứ yên tâm mà ở."

"..." Đây chẳng phải là thuê nhà bất hợp pháp sao?

Tên béo lại nghiêm mặt nói: "Cho nên mới chỉ có hai trăm văn một tháng thôi! Nghĩ xem, tổng cộng có tám gian phòng lớn, thêm cả một cái giếng, hai cây hồng, ra khỏi cửa là có thể đi thẳng đến chợ Tây xem náo nhiệt, có tiện không chứ?"

Nguy cơ lớn nhất của việc thuê nhà kiểu này chính là sau khi đã nộp tiền thuê, chủ nhân thật sự đột nhiên quay về đuổi họ đi, mất cả tiền lẫn nhà. Vân Ánh Kiều suy nghĩ một chút rồi nói: "Nhà thì đúng là nhà tốt. Thúc thúc, chúng tôi có thể trả tiền thuê ba tháng một lần được không?"

"Được."

Tên béo đợi thu tiền, nhưng thấy Vân Ánh Kiều vẫn chưa động tĩnh gì, liền nhận ra rằng nàng định ở hết ba tháng rồi mới trả tiền. Đương nhiên là không được, ông ta lập tức từ chối thẳng thừng: "Không ai thuê nhà kiểu đó cả!"

Vân Ánh Kiều siết chặt túi tiền, dùng lý lẽ mà tranh cãi, tìm đủ lý do để chê bai sự bất tiện của căn nhà, sau cùng ép giá xuống, thương lượng xong xuôi thì thống nhất rằng họ sẽ ở ba tháng rồi mới thanh toán một lượng bạc, cao hơn mức giá ban đầu một trăm văn. Tên béo sợ cha con họ ở không trả tiền, Vân Ánh Kiều liền nói rằng nàng đang làm việc ở phủ Vĩnh Xương Hầu. Nghe xong, tên béo lập tức chắc mẩm Vân Ánh Kiều là người có tiền, nhưng vẫn làu bàu: "Có bạc vào túi hàng tháng mà keo kiệt thế."

Dù sao thì bất kể tiền nhiều hay ít, Vân Ánh Kiều cho rằng không có đồng tiền nào là dư thừa cả.

Việc thuê nhà xem như đã định xong.

Về phần ở phủ Hầu gia, Vân Ánh Kiều giờ đã xem như là người làm trong phủ, không ký khế ước, không bán thân, thân phận vẫn là người tự do. Không, nói theo cách của thời đại này thì vận mệnh của nàng do cha nàng quyết định. Nhưng xem ra ngay cả sự tự do của cha Vân Thành Nguyên cũng đang nằm trong tay nàng, vậy nên Vân Ánh Kiều vẫn được xem là khá tự do.

Bình thường có chỗ ăn chỗ ở, năm ngày có thể về nhà một lần, đãi ngộ tốt vô cùng.

Hai lượng bạc một tháng là một khoản tiền lớn, ban đầu Vân Ánh Kiều còn cho rằng phu nhân ra tay rất rộng rãi. Nhưng sau khi làm việc bên cạnh phu nhân, nàng mới hiểu rằng trên đời này không có khoản tiền nào là kiếm được dễ dàng.

Hàn thị xuất thân từ gia tộc học thức, lại là vợ kế, bình thường nói chuyện với những phu nhân khác không biết chữ thì chẳng có tiếng nói chung.

"Ánh Kiều, câu "Lư hương Bác Sơn tỏa trăm hương, Uất Kim, Tô Hợp và Đô Lương" xuất phát từ đâu nhỉ? Ta nhất thời không nhớ ra."

"Ánh Kiều, trong Thiên Kim Phương có viết về "Ngũ hương viên", ngoài đinh hương, hoắc hương và linh lăng hương thì còn có những hương liệu nào khác?"

Ngoài việc học điều chế hương, Vân Ánh Kiều còn phải tra cứu sách để trả lời đủ loại câu hỏi. Nàng cảm thấy bản thân đã rơi vào cái bẫy tuyển dụng – rõ ràng lấy danh nghĩa là thầy điều chế hương, nhưng thực tế lại là đang bị biến thành cố vấn hương liệu.

Ngày hôm đó, Hàn thị bảo Vân Ánh Kiều mang mấy miếng "hương trà" đến Đông Uyển cho Tứ thiếu gia.