Chương 25: Cô đúng là có bản lĩnh thật đấy

Vân Ánh Kiều nắm lấy mấy viên hạt dẻ, nhưng không ăn, im lặng chờ Trần di nương mở lời.

Đôi mắt to tròn của Trần di nương đảo qua đảo lại, trước tiên hỏi nàng bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, đã quen với cuộc sống trong phủ chưa — nói chung toàn là những câu chuyện vô thưởng vô phạt. Vân Ánh Kiều lần lượt trả lời, đợi một lúc sau, Trần di nương mới đi thẳng vào vấn đề:

"Đúng rồi, ta nghe nói cô vì cứu cha mình nên đã đến nhờ Tứ thiếu gia giúp đỡ?"

"..." Sao ai cũng hỏi chuyện này vậy? Nàng cúi đầu, khẽ nói: "Ta nóng lòng cứu phụ thân, nhất thời quên mất tôn ti lễ nghĩa, lại đi chặn kiệu của Tứ thiếu gia, đắc tội với ngài ấy. Bây giờ nghĩ lại, thực sự hối hận không thôi, hành vi của ta thực sự là đáng bị đánh đòn."

"Nếu cô đáng bị đánh, thì lúc đó ngài ấy đã đánh cô rồi. Không đánh cô thì chứng tỏ cô không đáng bị phạt." Trần di nương cảm thấy Vân Ánh Kiều nói quá mơ hồ, bèn thúc giục: "Kể ta nghe xem, cô đã cầu xin Tứ thiếu gia thế nào. Mấy năm gần đây, chưa có ai nhờ được ngài ấy làm việc gì. Ta có vài người quen muốn nhờ ngài ấy giúp, ta muốn học hỏi chút kinh nghiệm từ cô."

"… Chuyện này…" Nói thật thì lúc đó Vân Ánh Kiều hoàn toàn đường cùng, khóc đến mức bản thân cũng không nhớ rõ đã nói những gì:

"Ta chỉ biết quỳ xuống, cầu xin ngài ấy, khóc lóc không ngừng. Sau đó… hình như Tứ thiếu gia thấy ta khóc phiền quá, liền đồng ý giúp. Ngài ấy còn bảo ta sau này đừng làm phiền ngài ấy nữa…"

Nói ra sự thật này, Vân Ánh Kiều cảm thấy khá mất mặt. Nàng đúng là đã trở thành người phiền phức rồi.

"A?" Trần di nương nghe xong liền sững sờ, sau đó lập tức bật cười, cười đến mức ngả ngửa:

"Vậy mà cũng được sao?! Cô đúng là có bản lĩnh thật đấy!"

Vân Ánh Kiều liền lấy một hạt dẻ, mặt không cảm xúc mà nhai, vừa ăn vừa nhìn Trần di nương cười.

Trần di nương cười đã đời, lau nước mắt vì cười, vỗ nhẹ lên vai Vân Ánh Kiều: "Cô ở đây chờ ta, ta đi bẩm báo với phu nhân..."

"Ta..." Nàng không muốn chờ.

"Đợi ta quay lại, ta sẽ cho cô chút bạc mua kẹo ăn."

"Vâng, di nương!" Vừa nghe có tiền, Vân Ánh Kiều liền trả lời dứt khoát.

Trần di nương rời đi, Vân Ánh Kiều cúi đầu ăn hạt dẻ trong tay, thỉnh thoảng lại ngước nhìn bài trí trong phòng. Thấy đồ đạc trong phòng vô cùng xa hoa, hẳn Trần di nương cũng là người được sủng ái trong phủ.

Tuy nhiên, làm thϊếp cũng giống như làm quan, cần phải dựa vào thực lực nhưng cũng phải có vận may. Nếu được chủ nhân bên trên coi trọng thì sẽ có ngày lành để sống, nếu không được phu nhân để mắt tới, suốt ngày bị chèn ép, không chừng chẳng mấy chốc đã bị đày đọa đến chết.