Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Một giọng nữ dịu dàng cất lên:
"Vân tiên sinh, Vân cô nương có ở trong đó không?"
Vân Ánh Kiều đứng dậy mở cửa, liền nhìn thấy một tiểu nha hoàn xinh xắn đứng trước cửa, khuôn mặt tươi cười:
"Cô là Vân cô nương phải không? Trần di nương muốn gặp cô, mời cô đi cùng ta một chuyến."
"Trần di nương muốn gặp ta?" Vân Ánh Kiều nghi hoặc nói: "Tỷ tỷ, tỷ có biết Trần di nương gọi ta làm gì không? Để ta còn chuẩn bị trước."
"Cô đừng sợ, không phải chuyện xấu đâu." Tiểu nha hoàn kéo lấy tay Vân Ánh Kiều: "Đi theo ta đi."
Chủ nhân đã mời, tất nhiên không thể từ chối. Vân Ánh Kiều quay đầu nói với cha: "Con đi một lát sẽ về." Nói xong, nàng đi theo tiểu nha hoàn ra ngoài.
Tối qua mới mưa xong, không khí vô cùng trong lành. Bùn đất dưới tán cây trong sân vẫn còn ẩm ướt, thoang thoảng mùi bùn tươi mới.
Vân Ánh Kiều thật ra cũng lo lắng tiểu nha hoàn này là do Tam thiếu gia phái tới. Nhưng nghĩ lại, Tam thiếu gia cao cao tại thượng, không cần thiết phải bày trò lòng vòng như vậy.
Đang nghĩ ngợi, nàng ngẩng đầu liền trông thấy Tam thiếu gia từ góc hành lang bước ra, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng khinh miệt như cũ. Tuy nhiên, khi nhìn thấy nàng, hắn rõ ràng có chút sửng sốt, ánh mắt mở lớn đầy kinh ngạc.
"Tam thiếu gia." Tiểu nha hoàn dẫn đường thi lễ với hắn. Vân Ánh Kiều cũng vội vàng đứng sang một bên, cúi người hành lễ.
Quý Văn Dục kinh ngạc quan sát Vân Ánh Kiều từ đầu đến chân, trên môi nở một nụ cười mỉa mai:
"Cô thực sự đã làm được à? Đúng là kỳ lạ, kỳ lạ thật."
"Là Tứ thiếu gia nhân từ."
Trong lòng Quý Văn Dục có chút bối rối. Hắn vốn cho rằng người lạnh lùng như lão tứ, chắc chắn sẽ không thèm để ý đến Vân Ánh Kiều. Hắn đã chuẩn bị xem trò vui, không ngờ qua ngày hôm sau lại nghe tin Vân tú tài được thả ra.
Hắn chăm chú nhìn Vân Ánh Kiều, trong lòng nghĩ thầm: "Chẳng lẽ thật sự như nàng ta nói, đã hiến thân cho lão tứ rồi?"
"..." Quý Văn Dục nhất thời không đoán được Vân Ánh Kiều có thực sự là người của lão tứ hay không, bèn phất tay: "Lui xuống đi."
Vân Ánh Kiều lập tức men theo bức tường, nhanh chóng rút lui, tiếp tục đi về phía nội viện.
Đi qua mấy cánh cổng hình vòm, nàng tiến vào một tiểu viện, bước vào chính phòng liền trông thấy một nữ tử khá trẻ tuổi ngồi trên kháng, dung mạo vô cùng diễm lệ. Tuy nhiên, điểm khiếm khuyết chính là phần tròng trắng trong mắt nàng ta hơi nhiều, khiến cho ánh nhìn có vẻ ngây ngô.
"Di nương, người đã đến." Tiểu nha hoàn bẩm báo xong thì lui ra ngoài.
Trần di nương cười với Vân Ánh Kiều, dịu dàng nói: "Biết ta gọi cô đến là vì chuyện gì không?"
"Ánh Kiều không biết." Trần di nương? Là tiểu thϊếp của Hầu gia? Con trai của Hầu gia đều lớn như vậy rồi, tiểu thϊếp này dường như còn nhỏ tuổi hơn Tứ thiếu gia, thậm chí cũng chỉ hơn nàng có vài tuổi.
"Đừng đứng mãi thế, mau ngồi đi." Trần di nương bốc một nắm hạt dẻ trên bàn, đưa cho Vân Ánh Kiều: "Vừa ăn vừa nói chuyện."