Cùng thì cùng. Tống Yên dẫn các nàng theo cung nữ, thái giám tới vườn dương mai.
Thực ra không chỉ là hái, mà còn là thèm ăn. Dương mai rất khó bảo quản, giữa mùa hạ này, nếu không có băng giữ lạnh, chỉ một hai ngày là hỏng. Vì thế, kinh thành có dương mai nhưng rất hiếm, lại đắt đỏ vô cùng. Còn ở đây thì hay quá, dương mai tươi ngay trước mắt, cứ thế hái mà ăn.
Mọi người vui vẻ đến dưới tán dương mai, ban đầu chỉ đứng xem cung nhân hái, sau cũng cầm giỏ lên tự hái những quả thấp. Cuối cùng, đến cả Ngụy Hi cũng nhịn không được, leo lên thang trèo lên cây. Còn Tống Yên cũng muốn trèo, nhưng dù gì nàng đã thành thân, không thể quá vô phép tắc.
Kết quả, mấy người hái được một giỏ lớn dương mai, ngày hôm ấy coi như ăn thỏa thích.
Buổi chiều, trưởng tôn nữ của Tín Vương Phi rủ Ngụy Hi đá cầu. Cô nương ấy cũng tầm mười một, mười hai tuổi, hai người nhanh chóng chơi với nhau. Tống Yên và Cung Ngọc Lam thì vào rừng xem thác nước, hái hoa dại, rồi cùng nhau đi ngâm suối nước nóng. Một ngày trôi qua khoái hoạt như thần tiên.
Ở lại chừng ba bốn ngày, Tống Yên chợt nhớ tới một chuyện, Ngụy Kỳ không nói nàng có thể ở đây bao lâu.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chắc cũng không thể ở mãi, nàng quyết định chơi năm sáu ngày, nếu phủ Quốc Công không sai người đến gọi, nàng sẽ tự mình trở về.
Trên núi có một con sông nhỏ, nước chảy xiết, bên bờ là vô số viên đá cuội được nước mài nhẵn tròn trĩnh. Một ngày nọ, Tống Yên tình cờ nhặt được một viên đá vàng có hoa văn, đặc biệt đẹp mắt. Cung Ngọc Lam thấy vậy cũng muốn có, hai người liền ngồi xổm bên sông tìm cả buổi sáng.
Hai canh giờ trôi qua, cả hai cộng lại cũng chỉ nhặt được ba viên, mà viên đầu tiên vẫn là đẹp nhất. Tống Yên bấy giờ dần mất hứng, càng tìm càng qua loa.
Thật khó khăn, cuối cùng thấy một mảng xanh, nàng vui sướиɠ kêu lên, định nhặt lấy, nhưng vừa nhìn kỹ, mới phát hiện đó không phải đá, mà là một con ếch lớn.
Cung Ngọc Lam nghe tiếng hô, vội hỏi: "Tìm được rồi ư?"
Tống Yên lắc đầu: "Không, nhìn nhầm."
Cung Ngọc Lam không để ý nàng nữa, tiếp tục tìm.
Tống Yên phát hiện con ếch kia thật sự rất to, cả đời nàng chưa từng thấy con nào lớn đến vậy.
Kỳ lạ là, nàng vốn không sợ mấy loài động vật nhỏ, nhưng Cung Ngọc Lam lại sợ vô cùng.
Một lúc sau, nàng thật sự chán rồi, bèn bước đến trước mặt Cung Ngọc Lam, thản nhiên nói: "Cho ngươi xem cái này."
Cung Ngọc Lam vẫn câu hỏi cũ: "Tìm được rồi?"
Tống Yên từ sau lưng lấy ra một con ếch lớn, nàng túm một chân nó, treo ngược lên, con ếch bị treo lủng lẳng, muốn vùng vẫy mà không được, chỉ kêu một tiếng "ộp".
"A—" Cung Ngọc Lam hoảng sợ thất sắc, vội túm váy chạy lên bờ, vừa chạy vừa la: "Tống Yên, ngươi điên rồi sao! Không thấy đáng sợ à? Mau vứt nó đi, đừng lại gần ta!"
Tống Yên cầm con ếch đuổi theo, nghiêm túc nói: "Ngươi xem con ếch này lớn chưa kìa, chắc chắn thịt béo mềm, hay chúng ta đem về bếp, nhờ họ làm món ăn đi?"
Nàng cố ý chạy chậm lại, nhưng Cung Ngọc Lam không biết, vẫn điên cuồng chạy thục mạng, vừa la hét: "Ngươi mà dám ăn, ta xem ngươi có mọc đầy ghẻ không! Ngươi đúng là phát điên rồi, mau tìm đại phu xem não đi!"
"Ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng, không biết gì cả. Người phương Nam thích ăn thứ này nhất đó, ta từng ăn rồi, thịt mềm ngọt lắm."
"Không không, đừng đi theo ta!"
"Hahaha, ngươi đừng chạy, nhìn thử xem nào—"
"Cứu mạng! Mau kéo nữ nhân điên này đi! Ngươi cẩn thận ta méc với nhà chồng ngươi—A a a! Đừng đuổi ta, tránh ra!"
Lại nghe tiếng ếch kêu "ộp", Cung Ngọc Lam quay đầu lại, liền thấy con ếch mập ú kia ngày càng gần mình, kinh hãi hét lên, vội vã chạy tới, nhưng không cẩn thận, ở khúc rẽ lại đâm sầm vào một người.
Trên núi này toàn là nữ quyến, đến cả tiểu tư cũng hiếm, nếu không phải thì cũng là thái giám trong Vương phủ. Cung Ngọc Lam nhận ra người mình đâm vào là một nam nhân, lập tức dừng chân, lui lại một bước, cúi người nói: "Công công."
Nàng dù là tiểu thư nhà quan, nhưng cũng biết thái giám trong Vương phủ không ít kẻ có địa vị cao, huống hồ đây lại là người hầu cận bên Vương Phi, tuyệt đối không thể mạo phạm, bởi vậy thái độ hết sức cung kính.
Sau đó, nàng mới ngẩng đầu, lại phát hiện người đối diện chẳng phải công công gì, mà là…
Người này nàng không nhận ra, nhưng người bên cạnh thì có, chính là phu quân của Tống Yên, Ngụy Các Lão.
Phía sau liền vang lên một trận cười khẽ, hóa ra là Tống Yên đuổi theo, trên tay vẫn còn cầm con ếch. Vừa chạy đến nơi, nàng liền ngẩn ra, nụ cười lập tức tắt hẳn.
Tống Yên nghi ngờ mình nhìn lầm, nàng chưa từng nghĩ sẽ gặp người của phủ Quốc Công ở đây, càng không ngờ hắn lại tới, dù rằng nàng chưa từng nhận được tin tức gì.
Mãi đến khi một tiếng "ộp" vang lên, nàng mới nhớ ra trên tay mình đang cầm thứ gì, vội vàng ném đi. Con ếch mập ú kia phồng mang kêu thêm một tiếng "ộp", cuối cùng cũng được tự do, nhảy một phát thật xa, thoát khỏi hiểm cảnh.
Ngụy Kỳ mặt không biểu cảm, chẳng rõ hỉ nộ, chỉ nhàn nhạt nói với nàng: "Vị này là Tứ công tử của Tín Vương phủ."
Dứt lời, hắn nhìn sang người bên cạnh:"Người phía sau là biểu tẩu của ngươi, còn vị này, là khuê trung hảo hữu của nàng, phụ thân là Cung tiến sĩ ở Quảng Văn Quán."
Tứ công tử Tiêu Gia Ngôn nhịn cười không nổi, đành đưa tay che miệng khẽ ho khan, cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, hành lễ với Tống Yên: "Gia Ngôn bái kiến biểu tẩu."
Tống Yên cười gượng hai tiếng, lúng túng nói: "Tứ công tử khách khí rồi."
Tiêu Gia Ngôn lại quay sang Cung Ngọc Lam, dù trên môi vẫn còn ý cười, nhưng thái độ ôn hòa: "Cung cô nương."
Cung Ngọc Lam đã sớm hồn phi phách tán.
Bấy giờ nàng mới nhận ra, vị công tử trước mặt chưa tới hai mươi, mi thanh mục tú, một thân hoa phục, trông thế nào cũng là công tử nhà công phủ. Nàng thật không biết tại sao mình lại nhận lầm hắn là thái giám, còn mở miệng gọi một tiếng "công công".
Nàng ấp úng: "Kiến… kiến qua Tứ công tử."
Trong khoảnh khắc, bầu không khí bỗng rơi vào trầm mặc.
Ngụy Kỳ nhìn Tiêu Gia Ngôn, bình thản nói:
"Làm ngươi chê cười rồi, ta trước hết đưa biểu tẩu của ngươi về viện."
"Được, các ngươi cứ đi trước." Tiêu Gia Ngôn đáp.
Ngụy Kỳ liếc sang Cung Ngọc Lam: "Cung cô nương, cáo biệt."
Sau đó, hắn nhìn về phía Tống Yên: "Đi thôi."
Dường như hắn đã biết nơi nàng ở, liền quay người đi trước. Tống Yên lặng lẽ bước theo sau.
Bên kia, Tiêu Gia Ngôn và Cung Ngọc Lam cũng tách ra. Cung Ngọc Lam vốn đi cùng hướng với Tống Yên, nhưng lại cố ý tụt lại phía sau.
Tống Yên len lén ngước mắt nhìn, chỉ thấy lưng Ngụy Kỳ thẳng tắp, không đoán được tâm tình hắn thế nào.
Hắn có tức giận không?
Hành động vừa rồi của nàng có phải đã khiến hắn mất mặt trước người ngoài? Quả thực có chút không đoan trang, nhưng đến mức nào đây? Chẳng qua là lên núi tiêu dao, cười lớn một chút thì có sao đâu? Chạy vài bước, tuy rằng không nhã nhặn, nhưng cũng không tính là sai lầm gì lớn; còn bắt ếch thì sao?
Không ai nói, phu nhân phủ Quốc Công thì không thể bắt ếch cả.
Khi nàng còn đang nghĩ vậy, Ngụy Kỳ bỗng lên tiếng: "Xem ra những ngày qua nàng ở đây rất tốt?"
Tống Yên: "… Cũng… cũng được."
Đương nhiên là tốt rồi, ai cũng thấy nàng vui vẻ đến thế nào.
Ngụy Kỳ liếc nhìn nàng, ban nãy hai người đuổi bắt nhau, giờ mặt nàng đã đỏ bừng, vài lọn tóc bung ra khỏi búi, trâm cài cũng lệch đi, tà váy dính nước, ẩm ướt khó chịu.
Chỉ cần rời khỏi phủ Quốc Công, rời khỏi hắn, nàng liền biến thành một tiểu cô nương.
"Hi Thư Nhi đâu?" Hắn trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi.
"Chắc là đang chơi cùng Lan cô nương, chính là trưởng tôn nữ của Vương Phi, trạc tuổi nàng, hai người những ngày qua vẫn luôn quấn quýt nhau."
"Ừ."
Dọc đường không nói gì thêm, hai người về tới viện của Tống Yên. Tống Yên nghĩ Ngụy Kỳ trèo non lội suối lên đây cũng mệt rồi, lại có khi còn chưa dùng bữa, bèn gọi Thu Nguyệt, Xuân Hồng đem điểm tâm ra.
Thu Nguyệt bưng lên một dĩa bánh đậu xanh, một dĩa bánh hạnh nhân, cùng một ít dương mai tươi. Tống Yên nhìn thoáng qua, liền dời dĩa bánh đậu xanh sang một bên:
"Buổi sáng còn bánh khoai môn đúng không? Lấy ra đi."
Thu Nguyệt nghe vậy liền đi lấy bánh. Ngụy Kỳ nhìn nàng:
"Bánh đậu xanh không thể ăn?"
Tống Yên đáp:
"Bánh đậu xanh này là do ngự trù bên chỗ Vương Phi làm, đúng là rất tinh tế, nhưng lại quá ngọt, ngay cả ta còn thấy ngọt, đại gia chắc chắn sẽ không thích."
Ngụy Kỳ giật mình nhận ra, thì ra nàng biết hắn không thích đồ ngọt.
Hắn chưa từng nói qua, thậm chí thỉnh thoảng vì giữ thể diện trước trưởng bối, cũng sẽ miễn cưỡng ăn một ít, chỉ cảm thấy không cần kén chọn trong chuyện ăn uống.
Vậy mà nàng lại biết.
Có lẽ, nàng không phải lúc nào cũng chỉ một lòng nhớ đến Ngũ đệ?