Chương 50: Đi Thúy Vi Sơn

Thực ra, lúc đầu hắn cũng tưởng Tín Vương phi chỉ tiện miệng nói vậy, nên đã từ chối, bảo rằng Tống Yên ở nhà phải hầu hạ trưởng bối, dạy con, lại còn lo sổ sách, chắc chẳng có thời gian. Vương phi cũng không ép, chỉ nói nếu có rảnh thì cứ đi cùng, chẳng có gì phiền phức.

Lời như vậy, có thể xem là thật, cũng có thể không. Ban đầu hắn không để tâm, nhưng giờ lại thấy cần phải xem là thật.

Chuyện lùm xùm ở Tây viện khiến nàng khó xử, đi ra ngoài vài hôm cũng tốt, chờ khi trở về thì sóng gió cũng lắng xuống rồi.

Tống Yên mím môi nhìn hắn, ánh mắt xoay chuyển, sau cùng mới dè dặt hỏi:

“Thật sự có thể đi?”

Ngụy Kỳ thấy bộ dáng nàng vừa mong mỏi vừa thận trọng, trong lòng khẽ buồn cười, nhưng ngoài mặt không tỏ vẻ gì, chỉ đáp:

“Tất nhiên có thể. Nếu muốn đi, ta sẽ cho người sang Vương phủ báo lại, nàng cũng có thể rủ bằng hữu cùng đi. Chuyện này nói với mẫu thân cũng không khó, chỉ cần nói là Tín Vương phi mời, bà ấy sẽ không phản đối.”

Tống Yên lập tức gật đầu:

“Ta muốn đi!”

Vốn còn giận hắn, nhưng giờ lại thấy hắn ôn hòa dễ gần hơn hẳn.

Thấy nàng vui vẻ, sắc mặt Ngụy Kỳ cũng dãn ra:

“Vậy thì thu xếp hành lý đi. Tín Vương phi nói trong hai ngày nữa sẽ khởi hành, ta sai người báo lại với bên đó, chờ tin xác nhận, khi đi nàng cùng họ lên đường.”

“Ừm!” Tống Yên mừng rỡ.

Dặn dò xong, Ngụy Kỳ rời đi, còn nàng thì bước chân nhẹ nhõm trở về tiểu viện, khóe môi vẫn mang theo ý cười.

Vui mừng khôn xiết! Sao hắn bỗng dưng lại mang đến chuyện tốt thế này? Tín Vương phi quả thực là người tốt, Thúy Vi sơn còn có ôn tuyền? Nàng chưa từng đến đó bao giờ.

Vào phòng, nàng liền viết thư cho Cung Ngọc Lam. Cả hai đều biết chữ, nên thường xuyên thư từ qua lại. Nàng hạ bút viết vội mấy dòng, vẽ nên những viễn cảnh tươi đẹp, bảo Cung Ngọc Lam nhất định phải đi cùng mình.

Hẳn là không có vấn đề gì. Cung Ngọc Lam chưa xuất giá, hằng ngày chỉ xem chút sách nhàn, thêu thùa giá y. Những ngày tháng như vậy nàng đã từng trải qua, thật nhàn rỗi đến mức phát chán.

Thư vừa gửi đi, tiểu tư đã mang thư hồi lại ngay, chỉ có một chữ gọn lỏn: “Được.”

Tống Yên bật cười, nghĩ bụng chắc nàng ta còn chưa kịp bàn bạc với phụ mẫu, đã vội đồng ý mất rồi.

Nàng bận rộn thu dọn hành lý. Đến chiều, Ngụy Kỳ cũng hồi tin, Tín Vương phi ngày mai sẽ khởi hành. Vương phủ và Quốc công phủ ở gần nhau, bọn họ có thể gặp nhau giữa phố. Còn nhà họ Cung lại ở xa, nên nàng liền viết thêm một bức thư khác, dặn Cung Ngọc Lam xuất phát sớm.

---

Lúc hoàng hôn, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Tống Yên nghĩ không biết có cần qua dặn dò Ngụy Hi chút gì không, bèn ghé qua phòng nàng.

Chỉ thấy nàng ta ngồi một mình, trước mặt có bàn tính, nhưng lại chẳng động vào, mà chỉ cầm một chiếc cầu lông gà, hết ném lên lại xoay xoay trong tay. Thấy nàng đến, Ngụy Hi chậm rãi đặt cầu lông xuống, làm bộ bấm bàn tính vài cái, rõ ràng là đang chán đến mức chẳng thiết làm gì.

Bỗng Tống Yên nghĩ, nếu Ngụy Hi là con gái mình, nàng nhất định sẽ mang theo.

Chính mình còn muốn trốn việc, huống hồ một tiểu cô nương mới mười hai tuổi, sao lại không muốn đi?

Trong phủ chẳng có ai cùng tuổi với Ngụy Hi, chỉ có Ngụy Lăng, nhưng đó là nam hài, mà quan hệ giữa hai người cũng chẳng tốt đẹp gì.

Nghĩ đến đây, nàng có chút áy náy. Khi trước, nàng nói lời quá mức đường hoàng, bảo sẽ dạy dỗ nàng ta.

Đổi ý trong chớp mắt, nàng hỏi:

“Ta sắp đi Thúy Vi sơn gặp Tín Vương phi, ở đó vài ngày. Ngươi muốn đi cùng không?”

Tay Ngụy Hi khựng lại trên bàn tính, ngẩng đầu lên.

Nàng ta biết vị kế mẫu này sắp đi chơi, lại còn do Tín Vương phi mời. Nàng ta thừa nhận kế mẫu rất xinh đẹp, hẳn là Vương phi nhìn vừa mắt nên mới mời… Nàng ta cũng muốn đi, nhưng không dám mở lời với phụ thân.

Không ngờ Tống Yên lại chủ động hỏi nàng.

Ngụy Hi chần chừ một lúc mới nói:

“Nếu đi cùng… phụ thân có đồng ý không?”

Tống Yên đáp:

“Hẳn là không có gì không đồng ý. Ngươi từng gặp Tín Vương phi chưa?”

Ngụy Hi lắc đầu:

“Chỉ nghe qua.”

Tống Yên cười nói:

“Xét về vai vế, bà ấy cũng coi như cô tổ mẫu của ngươi. Ngươi đi cùng, một là để thư giãn, hai là nữ nhi trong kinh thành, gặp gỡ trưởng bối nhiều cũng có lợi cho hôn sự sau này.”

Lòng Ngụy Hi mừng thầm, nhưng vẫn thận trọng đáp:

“Nếu phụ thân đồng ý, ta sẽ đi.”

“Vậy ta cho người báo lại với cha ngươi một tiếng.” Tống Yên nói xong định rời đi, chợt quay lại dặn:

“Cha ngươi không biết khi nào về, ngươi cứ thu xếp trước, sắp xếp xong rồi hẵng hay.”

Ngụy Hi lập tức gật đầu.

Tối đó, quả nhiên Ngụy Kỳ về muộn.

Xuân Hồng đợi hắn về rồi mới bẩm lại chuyện Ngụy Hi muốn đi cùng. Hắn thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đồng ý.

Xuân Hồng vui mừng, xách đèn l*иg vội vàng quay về. Khi ấy Tống Yên đã ngủ, nhưng phòng Ngụy Hi vẫn còn sáng đèn.

Thấy Xuân Hồng báo tin, nàng ta mừng rỡ, tiện tay thưởng cho nàng một chiếc hà bao.

Xuân Hồng không ngờ có ngày mình được Ngụy Hi thưởng. Cái hà bao này từ vải đến thêu đều rất tinh xảo, còn như mới, nàng liên tục cảm tạ, cũng dặn Ngụy Hi ngủ sớm, mai còn phải khởi hành.

---

Sáng hôm sau, Tống Yên và Ngụy Hi cùng xuất môn.

Vì phải đi xa, nên bọn họ ngồi xe ngựa. Chưa đến hai khắc, đã đến điểm hẹn giữa phố.

Tín Vương phi còn chưa tới, nhưng xe chưa kịp dừng hẳn, Cung Ngọc Lam đã tới nơi.

Mẫu thân nàng ta đích thân đưa đến, để nàng lên xe Tống Yên, lại còn tặng một hộp bánh và nước vải làm lương khô, rồi mới rời đi.

Cung Ngọc Lam vừa bước vào xe, liền bất ngờ thấy Ngụy Hi.

Tống Yên lập tức giới thiệu:

“Đây là… nữ nhi trong nhà ta, đơn danh một chữ Hi.”

Nói rồi quay sang Ngụy Hi, nghiêm túc bảo:

“Đây là thiên kim của Cung đại nhân, cũng là cố hữu của ta. Nàng lớn hơn ngươi một bối phận, ngươi gọi nàng một tiếng Cung di đi.”

Ra ngoài, Ngụy Hi rất biết lễ nghĩa. Nàng ta ngồi chỉnh tề, chắp tay nói:

“Ngụy Hi bái kiến Cung di.”

Cung Ngọc Lam lúc này mới hiểu, nàng ta chính là ái nữ của phu quân Tống Yên, lại sắp cập kê.

Một là không quen, hai là thấy ngại, sao dám để tiểu thư Quốc công phủ hành lễ với mình?

Nàng vội xua tay:

“Hi cô nương không cần đa lễ, ta…”

Nàng chạm tay lên vòng ngọc trên cổ tay, lại sờ cây trâm trên đầu, rồi nhìn chiếc quạt tròn trong tay.

Chỉ cảm thấy thứ nào cũng luyến tiếc, nhưng thứ nào cũng chẳng thể tặng.

Tống Yên thấy thế, bật cười:

“Được rồi, không cần tặng gì đâu, nàng ấy chẳng thiếu thứ gì cả.”

Cung Ngọc Lam ngượng ngùng, nhưng vẫn gỡ chiếc vòng ngọc trên tay xuống, đưa cho Ngụy Hi:

“Cái này… có thể hơi kém một chút, nếu không hợp, cô nương có thể thưởng cho hạ nhân.”

Ngụy Hi nhìn về phía Tống Yên, nàng liền đẩy tay Cung Ngọc Lan trở lại:

“Nói không cần là không cần, cứ giữ lấy đi. Lát nữa còn phải diện kiến Tín Vương phi nữa đó!”

Nhà họ Cung và họ Tống đều không phải danh môn vọng tộc.

Đến đời cha, đời ông mới thi đỗ công danh, vào kinh cũng không có tổ nghiệp, muốn mua nhà cũng phải dành dụm nửa đời người.

Nàng biết rõ, để không mất mặt trước Tín Vương phi, Cung Ngọc Lam đã đeo món trang sức quý nhất của mình.

Cái vòng này có khi là vật áp đáy hòm, đưa cho Ngụy Hi, mà nàng ta chưa chắc đã thèm, thật không đáng.

Ngụy Hi lúc ấy cũng nói: "Cung di cứ tự giữ mà đeo, ta cũng đã lớn rồi, đã lâu không nhận lễ vấn an của trưởng bối rồi."

Cung Ngọc Lam thấy hai người họ đã nói như vậy, bèn thu lại vòng ngọc, "Vậy thì được rồi, lần này thực không phải."

Chưa được bao lâu, xe ngự của Tín Vương Phi đã đến, vài người xuống xe thi lễ, Tín Vương Phi vẫn như lần trước, diện mạo từ hoa, yểu điệu nở nụ cười, rồi bào họ hồi lên xe, theo sau Tín Vương Phi mà đi tới Thúy Vi sơn.

Thúy Vi sơn chính nằm ở ngoại thành phía nam kinh đô, xe ngự đi nhanh nửa ngày có thể tới, nhưng họ đi chậm, cho nên mãi đến chiều mới đến nơi.

Chiều hôm ấy, Tín Vương Phi mệt mỏi, vào phòng nghỉ ngơi, có ma ma dẫn họ về phòng, ba tòa tiểu viên kề nhau, mỗi người một gian, đợi ma ma lui đi, ba người họ cũng tự về phòng thu dọn.

Tống Yên còn đang dọn, Cung Ngọc Lam đã sang tìm, hỏi: "Vừa rồi ma ma bảo ta biết ôn tuyền ở đâu rồi, ngay sau chúng ta, ngươi đi không?"

Phía sau gian phòng này của Tống Yên có bồn tắm, nước chính là dẫn từ ôn tuyền mà đến, vốn dự định chỉ ở trong phòng tắm thôi, lúc này Cung Ngọc Lam hẹn, nàng cười: "Ngươi không sợ mệt sao, ngồi xe lâu như vậy, lại phải leo núi, vừa tới đã muốn tắm ôn tuyền rồi."

"Đương nhiên, ta chưa từng được tắm ôn tuyền bao giờ đâu." Cung Ngọc Lam hợp tình hợp lý, hồi ở trên xe có mặt của Ngụy Hi, y làm việc gì cũng cẩn trọng, sợ khiến Tống Yên mất mặt, giờ chỉ còn hai người, liền thoải mái hẳn.

Tống Yên đáp: "Nói như thể ai đó từng tắm qua vậy." Nói xong bảo Thu Nguyệt thu dọn y phục, rồi bảo: "Vậy đi thôi."

Tới phòng ôn tuyền, hai người bảo nha hoàn ở ngoài, tự mình cởi y phục xuống nước.

Nhiệt độ nước vừa đủ, không quá nóng, hơn nữa trên núi mát mẻ, hiện giờ mặt trời sắp lặn, đã có chút se se lạnh, ngâm mình trong nước thực sự thoải mái.

Cung Ngọc Lam thỏa thẻn: "Giờ ta đã hiểu, Yên Yên chính là quý nhân của ta, ngươi gả vào Quốc Công phủ, ta cũng được vinh hoa theo."

Tống Yên: "Ngươi đừng có nói chua như vậy nữa, được không? Ngươi không biết bên Đông viện có bao nhiêu chuyện sốt ruột. Cường đạo bị đánh thì ngươi không thấy, cường đạo có miếng ăn thì ngươi ăn cùng."

Ngụy Hi lần đầu tới ôn tuyền sơn, cũng rất hiếu kì, nàng ta dù vừa mới lớn, cũng không khỏi cảm thấy mệt, trước đó ở trên xe ngựa mồ hôi chảy ra không ít, giờ vừa mới ổn định liền muốn tắm ôn tuyền trước, đợi nàng ta đi tới phòng ôn tuyền, lại thấy Thu Nguyệt ở bên ngoài.

Thu Nguyệt hỏi: "Nãi nãi và Cung cô nương ở bên trong, Hi tiểu thư có muốn vào cùng không?"