Chương 49: Là Tốt Cho Con, Hay Là Tốt Cho Mẫu Thân?”

Đến Nghi An viện, Trương thị ngồi trong phòng, thấy hắn liền chống tay vịn, nói:

“Ngày hôm nay ngươi lại có lòng, chịu đi một chuyến này, muốn gặp ngươi một lần thật chẳng dễ. Ta hỏi ngươi, bên Tây viện rốt cuộc là chuyện gì? Ta ở đây cũng nghe thấy cãi vã, còn nghe nói ngươi và đệ muội lại lời qua tiếng lại?”

Ngụy Kỳ ngồi xuống, kể đại khái đầu đuôi sự tình. Trương thị cau mày nói:

“Đang yên đang lành, ngươi quản chuyện này làm gì? Cũng chỉ là một tiểu nha hoàn, lại là người bên Tây viện, có can hệ gì đến ngươi đâu.”

Ngụy Kỳ chẳng muốn cùng mẫu thân tranh luận nhiều, chỉ nghiêm mặt đáp:

“Nha hoàn cũng là một mạng người.”

Trương thị có phần bực bội, chẳng muốn nói mấy chuyện này nữa, bèn hỏi sang chuyện khác:

“Còn nữa, nghe nói chuyện này còn liên can đến vị thê tử kia của ngươi? Lão Ngũ lại có gì không rõ ràng với nàng ta? Nghe đâu còn nhờ nha hoàn mang tin tức?”

“Xin mẫu thân đừng hồ đồ đoán bừa, con cũng đang muốn hỏi mẫu thân về việc này.” Ngụy Kỳ nói, “Con nghe nói mẫu thân muốn nạp thϊếp cho con? Sao con lại chẳng hay biết gì?”

Là mẫu thân, Trương thị đương nhiên biết con trai không muốn nạp thϊếp. Khi trước, lúc chưa tục huyền, bà đã nhắc đến mấy lần, hắn đều thoái thác. Nay đã có chính thất, lại càng không muốn. Vì vậy, bà lảng tránh, đáp:

“Cũng chỉ là nhắc qua, trước cứ xem xét một người thích hợp, nghĩ rằng sau này nếu thê tử ngươi có mang, cũng không đến mức hoảng loạn.”

“Mẫu thân nói rằng đợi Yên Nhi có mang liền muốn nạp thϊếp? Con chẳng nhớ trong phủ có cái gia quy này.” Ngụy Kỳ đáp.

Trương thị biết mình đuối lý, biện bạch:

“Đã có thai rồi, sao lại không thể thu xếp một người biết rõ gốc gác? Trong phòng ngươi rốt cuộc cũng phải có người chăm sóc, nàng ta lại còn phải an thai...”

“Mẫu thân chắc rằng thê tự mang thai, phu quân nạp thϊếp, thê tử có thể yên tâm dưỡng thai?” Ngụy Kỳ hỏi lại.

Trương thị khó chịu: “Hôm nay ngươi làm sao vậy, câu nào cũng phản bác ta? Chẳng lẽ ta không phải vì tốt cho ngươi?”

Ngụy Kỳ đáp: “Con cũng không muốn làm trái ý mẫu thân, nhưng chính mẫu thân lại hành sự quá hồ đồ. Con không muốn nạp thϊếp, trước khi có thai hay sau khi có thai, đều không có ý định đó. Mẫu thân hãy dừng cái suy nghĩ này, tránh cho trong phủ lại đồn đoán lung tung, sinh ra hiểu lầm.”

“Ta là mẫu thân ngươi, chỉ là muốn sắp xếp một người lo liệu cho ngươi, vậy mà ngươi ngay cả xem là ai cũng không muốn, liền trực tiếp bác bỏ. Có còn coi ta là mẫu thân không?” Trương thị hừ một tiếng, giọng chua chát nói: “Cũng phải thôi, nay ngươi làm quan lớn rồi, đâu cần nghe ta nữa?”

Ngụy Kỳ trầm mặc. Trương thị tiếp lời:

“Ngươi mới mười bốn tuổi thì phụ thân đã mất, đều là một tay ta chăm lo, nuôi nấng các ngươi lớn lên. Nhân duyên của ngươi không thuận, ta muốn thu xếp hôn sự cho ngươi, lại bị tổ phụ ngươi cản trở… Bên Tây viện gây họa, cuối cùng lại để chúng ta lo dọn dẹp. Ngươi không biết, ta vì ngươi mà ấm ức bao nhiêu!"

"Tống Yên cũng vậy, chuyện gì cũng chống đối ta. Nay ngay cả ngươi cũng thế. Ta thật không hiểu nổi, ta cho ngươi Thải Ngọc, vậy thì có gì không tốt? Vì sao ngươi cứ phải cố chấp như vậy?”

Ngụy Kỳ ngẩng đầu lên: “Tốt ở chỗ nào?”

Trương thị định mở miệng, hắn lại nói tiếp:

“Là tốt cho con, hay là tốt cho mẫu thân?”

Trương thị nghẹn lời, sắc mặt có chút khó xử.

Thực ra, ban đầu bà cũng không định để hắn nạp thϊếp, là con gái bà nhắc đến chuyện này trước. Nó nói rằng đại ca chẳng buồn để tâm đến chuyện hậu viện, tiền bạc trong tay hắn cũng không ít, sau này e rằng toàn bộ rơi vào tay Tống Yên, không thể yên tâm được. Chi bằng sắp xếp một người đáng tin cậy ở bên cạnh trông nom, chung quy vẫn tốt hơn.

Nghĩ tới đây, Trương thị lại cảm thấy, đây đương nhiên cũng là vì tốt cho hắn. Dù chọn Thải Ngọc, nhưng bà là một lão phụ nhân, còn có thể giữ tiền làm gì? Cùng lắm là khuyên con trai chiếu cố đệ đệ một chút. Số tiền giữ được chẳng phải vẫn là của hắn sao?

“Xin mẫu thân chuyển lời đến Nhị muội, sau này ít đưa chủ ý cho mẫu thân, bớt can thiệp vào chuyện bên này.” Ngụy Kỳ nói.

Trương thị nghe vậy, liền bất bình thay Ngụy Phù:

“Ngươi tưởng rằng nó thích quản à? Chuyện này có liên quan gì đến nó? Nó cũng chỉ vì muốn tốt cho ngươi thôi! Vậy mà ngươi lại trách nó?”

“Con không cần cái tốt như vậy.” Ngụy Kỳ chẳng muốn nói nhiều nữa, đứng dậy nói:

“Tóm lại, chuyện nạp thϊếp xin mẫu thân bỏ từ bỏ đi, đừng nhắc lại nữa. Không thể nào.”

“Nhưng ta đã nói với Thải Ngọc, người bên cạnh ta e rằng đều đã biết cả rồi. Giờ ngươi làm vậy, bảo nó sau này làm sao sống nổi?” Trương thị hỏi.

Ngụy Kỳ sắc mặt thản nhiên:

“Mẫu thân đã tiền trảm hậu tấu, thì cũng nên nghĩ đến khả năng con không đồng ý, và chuẩn bị trước cho tình huống đó.”

“Ngươi…”

Ngụy Kỳ nói: “Mẫu thân hãy dưỡng sức cho tốt.” Nói xong định rời đi, Trương thị lại gọi với theo sau lưng hắn:

“Còn chuyện của nàng ta và Lão Ngũ, trong phủ đều đang đồn đãi. Nhạn Nhi thay hắn đưa tin, vì thế Quận chúa mới muốn bán Nhạn Nhi đi. Ngươi xem nên làm thế nào đây?”

Ngụy Kỳ quay đầu lại:

“Con chưa thấy ai truyền lời, chỉ thấy mẫu thân đang truyền. Khi Quận chúa nói câu ấy, con đang ở Tây viện, con rõ mọi sự… Xét đến cùng, chuyện này là do mẫu thân mà ra, vậy nên mẫu thân đừng nghĩ ngợi nữa. Việc này coi như đã xong.”

Dứt lời, hắn quay người rời đi. Mẫu thân càng lớn tuổi càng không nói lý, hắn có nói gì cũng chỉ như nước đổ đầu vịt.

Chỉ là trong lòng vẫn vương vấn lời cuối của mẫu thân, Tống Yên và Ngụy Tu không có gì thật, nhưng Ngụy Tu để tâm nàng lại là thật.

Món băng lạc hắn ta cố tình mang đến, sự thương tiếc hắn dành cho nàng trong lặng lẽ, đều là nỗi quan tâm đè nén.

Hắn sớm đã biết, từ ngày thành thân đã biết, từ hôm Lão Ngũ bái đường đã biết. Khi trước còn có thể dửng dưng, giờ lại cảm thấy có chút khó chịu.

Nhưng chuyện này đối với nàng lại là tai bay vạ gió. Quận chúa buột miệng một câu thiếu trách nhiệm, truyền ra ngoài liền khiến người ta nghĩ ngợi lung tung, mà oan ức nhất lại là nàng.

---

Tối đến, Tống Yên trở mình không yên. Rõ ràng cửa sổ mở, gió đêm từ ngoài thổi vào, trong phòng còn đặt nước đá, thế mà nàng vẫn thấy bức bối, chẳng thể ngủ được.

Ngụy Hi đã kể lại mọi chuyện cho nàng, Xuân Hồng cũng nghe được từ Hỷ Tước rằng Quận chúa và Ngụy Tu cãi vã, phần lớn xoay quanh Nhạn Nhi, nhưng có nhắc đến nàng, nói Nhạn Nhi từng thay nàng đưa tin.

Nàng không biết những kẻ nghe được khi ấy có để tâm đến câu này không, có đồn nàng với Ngụy Tu không, có nghĩ rằng vì nàng mà phu thê họ bất hòa không.

Nhưng nàng chẳng có cách nào, chỉ có thể xem như không có chuyện gì, trở về phòng, vậy mà lòng lại phiền muộn đến mất ngủ…

Sáng mai còn phải đến Nghi An viện thỉnh an, cũng không biết Trương thị có nhắc tới chuyện này không.

---

Hôm sau đến Nghi An viện, nàng lại bất ngờ gặp Ngụy Kỳ.

Hắn vốn thường vào triều sớm, hiếm khi vấn an trưởng bối, nay lại chạm mặt.

Tống Yên biết hôm qua hắn cũng ở Tây viện, chắc cũng nghe thấy câu ấy. Không rõ trong lòng hắn nghĩ thế nào, nhưng nàng chẳng muốn giải thích, chỉ mặc kệ, cứ thuận theo lẽ thường mà chào hỏi hắn.

May là có hắn ở đây, Trương thị dù ánh mắt không hài lòng, nhưng cũng không nói lời khó nghe, chỉ dặn dò vài câu rồi khoát tay bảo lui.

Ra khỏi Nghi An viện, Ngụy Kỳ bỗng dừng bước, ngoảnh lại hỏi nàng:

“Hôm qua ngủ không ngon?”

Lâu lắm rồi hai người không trò chuyện. Tống Yên hơi ngẩn ra, rồi đáp:

“Chắc vậy, trời nóng quá, khó ngủ.”

Ngụy Kỳ không rõ có tin hay không, im lặng một lúc, rồi nói:

“Hôm trước ta tình cờ gặp Tín Vương phi, bà ấy nói mấy ngày nữa sẽ lên biệt quán trên Thúy Vi sơn ở vài hôm, một là tránh nóng, hai là dưỡng thân trong ôn tuyền. Nơi ấy rộng, người theo hầu không nhiều, bà ấy hỏi ta xem nàng có rảnh không. Nếu có, thì cùng vị tiểu thư lần trước lên chơi mấy ngày, đông người thì càng vui.”

Tống Yên ngước mắt, vô cùng kinh ngạc:

“Tín Vương phi?”

Nàng không ngờ Vương phi vẫn còn nhớ mình!

Ngập ngừng một lát, nàng hỏi:

“Lời này thật sao? Có phải chỉ là khách sáo thôi?”

Ngụy Kỳ đáp:

“Không đâu, Vương phi chẳng cần phải nói lời khách sáo này, bà ấy thực sự có ý đó.”