Chương 48: Người Đã Chọn Sẵn, Sao Có Thể Chỉ Là Thuận Miệng Nhắc Tới?

Phúc Ninh Quận chúa chất vấn: “Đại bá mẫu muốn nạp thϊếp cho đại ca, chẳng phải ngươi cố ý sai Nhạn Nhi đi báo tin sao? Người ta có nạp thϊếp hay không, liên quan gì đến ngươi? Ngươi lại còn xót xa, có dính dáng gì đến ngươi chứ?”

Ngụy Tu nghe xong cười lạnh: “Thì ra là vì chuyện này, nói tới nói lui, cuối cùng vẫn là nhằm vào ta. Ta nói cho ngươi hay, ta chẳng xót ai cả, chỉ xót cho chính mình đã lấy phải ngươi! Ngươi thích gây chuyện đúng không? Ngày mai ta dọn đến Bách Hoa Lâu, gọi mười người tám người xinh đẹp dịu dàng hơn ngươi đến hầu hạ, xem ngươi còn muốn làm ầm thế nào nữa!”

Ngay lúc đó, phía sau Ngụy Hi có người gọi: “Ai da, ngươi đứng đây nhìn cái gì? Mau về đi.”

Ngụy Hi quay đầu lại, thấy là Nhị thái thái, trong lòng thoáng chột dạ. Nàng ta cũng không ngờ chuyện đang nói lại kéo đến tận Bách Hoa Lâu, còn nhắc đến việc gọi nữ nhân bồi tiếp, lại bị Nhị thái thái nghe thấy.

May mà Nhị thái thái cũng không có ý trách cứ, nói xong liền bước vào viện, khuyên giải cả Ngụy Tu lẫn Phúc Ninh Quận chúa.

Bà quay sang Quận chúa nói: “Nha đầu này từ nhỏ đã theo hầu lão Ngũ. Quận chúa cứ thế bán đi, hắn là nam nhân, mặt mũi thể diện còn đâu? Hắn có thể chịu được sao? Quận chúa thân phận tôn quý, nhưng đã làm dâu thì cũng nên chừa cho trượng phu chút thể diện chứ!”

Rồi bà lại kéo tay Ngụy Tu, nhẹ giọng khuyên nhủ:

“Thê tử ngươi đang có thai, ngươi còn tức giận với nàng như vậy, chỉ vì một nha hoàn thôi, có đáng không? Có hiểu lầm gì, phu thê xích mích gì, ngươi cũng phải khuyên nhủ, dỗ dành chứ! Ta nói cho ngươi hay, tổ phụ, phụ thân ngươi, đều đang mong chờ đứa cháu này đấy! Nếu để Quận chúa thân thể có gì không tốt, xem bọn họ có bắt ngươi quỳ từ đường không!”

Ngụy Tu không muốn tiếp tục tranh cãi về chuyện vừa rồi nữa. Nếu cứ đôi co, chẳng biết Phúc Ninh Quận chúa còn nói ra lời gì. Hắn đã sa chân vào hố lửa, vạn lần không muốn liên lụy đến Tống Yên. Nghe lời Nhị thái thái khuyên, hắn im lặng không đáp.

Phúc Ninh Quận chúa, nàng ta cũng không muốn đối địch với cả phủ Quốc Công, cũng không muốn để người khác cảm thấy nàng là hạng đàn bà lòng dạ rắn rết. Nàng ta đang mang thai, nào có mong muốn tranh cãi với bà bà, lời qua tiếng lại với đại bá, lại càng không muốn đấu khẩu với Ngụy Tu…

Mắt nàng dần dần hoe đỏ, mũi cũng cay xè. Nàng ta không muốn để người khác trông thấy bộ dạng này, chẳng nói chẳng rằng quay người vào phòng.

Nhị thái thái vội ghé tai Tam thái thái nói nhỏ vài câu, sau đó ra hiệu cho Hoa ma ma mang Nhạn Nhi đi, rồi bảo Ngụy Tu ở lại, dặn dò hắn nói chuyện đàng hoàng, khuyên giải Quận chúa.

Ngụy Tu đứng yên không động, mặt đầy bi ai bất lực.

Ngụy Kỳ nhìn hắn một cái, rồi xoay người rời đi.

Ra tới cổng viện, hắn liền thấy Ngụy Hi còn chưa kịp rời đi.

Ngụy Hi giật mình, vội cúi đầu, khẽ gọi: “Phụ thân.”

Ngụy Kỳ hỏi:“Ngươi ở đây làm gì?”

Ngụy Hi liếc nhìn xung quanh thấy vẫn còn hạ nhân, không dám nói. Ngụy Kỳ thấy sắc mặt nàng ta khác thường, bèn bước lên vài bước. Nàng ta lập tức theo sau, đi một đoạn mới thấp giọng nói:

“Mẫu thân sai nữ nhi tới xem bên này thế nào… Người và Nhạn Nhi quan hệ rất tốt.”

Ngụy Kỳ quay đầu lại nhìn nàng.

Ngụy Hi nhanh chóng liếc hắn một cái, rồi lại cúi đầu.

Hắn hỏi: “Ngươi ở cùng mẫu thân, Nhạn Nhi làm sao truyền tin cho nàng ấy, ngươi biết không? Còn chuyện bên tổ mẫu, ngươi có nghe gì không?”

Ngụy Hi lắc đầu: “Chuyện của tổ mẫu nữ nhi không biết. Con chỉ biết có một hôm Nhạn Nhi đến tìm mẫu thân, dường như có chuyện muốn nói, mẫu thân liền lấy cớ sai con đi chỗ khác. Họ nói gì, con không nghe được.

“Sau đó… Hôm qua là sinh nhật Tam cô cô, Nhạn Nhi cùng Xuân Hồng chơi đùa, cũng đi cạnh mẫu thân, thần sắc của Quận chúa có vẻ không vui.”

Ngụy Kỳ không lên tiếng.

Ngụy Hi nghĩ mãi, cảm thấy những gì mình biết chẳng có gì hữu dụng, nhưng nàng ta thực lòng muốn nói ra thứ gì đó giúp ích được.

Nghĩ hồi lâu, nàng vội bổ sung:

“Còn có một lần, nữ nhi nghe Xuân Hồng và Thu Nguyệt nói chuyện thì thào. Xuân Hồng bảo rằng: ‘Chuyện đó chỉ có mấy người chúng ta biết, ta quyết không nói ra. Đại gia cũng chắc chắn không nói. Ngươi đừng lo, sẽ không có ai đàm tiếu đâu.’ Thu Nguyệt thì đáp: ‘Ta chỉ là tự trách thôi. Vốn dĩ nãi nãi có ý tốt, vậy mà thành ra thế này. Ta đúng là không nên tham chút bạc ấy…’

“Họ nói đến chuyện gì, con… con không nghe rõ.”

Ngụy Hi không rõ, nhưng Ngụy Kỳ chỉ suy nghĩ một lát liền đoán ra, hẳn là nói đến chuyện lập di nương.

Hắn chỉ biết Tống Yên bỗng nhiên muốn giúp hắn lập di nương, nhưng chẳng rõ tiền căn hậu quả ra sao. Cái gì mà mẫu thân hắn muốn nạp thϊếp cho hắn, cái gì mà truyền tin mật báo, cái gì mà bạc… hắn đều không hay biết.

Hắn nhớ có một lần tình cờ gặp Thu Nguyệt từ bên ngoài trở về, nàng ta mặc quần áo hết sức giản dị, trên đầu không đeo trang sức, chỉ cài một đóa hoa trắng. Khi ấy không để tâm, nhưng giờ nghĩ lại, trông có vẻ như đang chịu tang.

Ngụy Kỳ dặn: “Ngươi về nói với mẫu thân, bảo rằng Nhạn Nhi đã tìm về, bên này không có chuyện gì.”

Rồi hắn bổ sung: “Ta gặp thị vệ của Quận chúa ở cửa thành, thấy có gì đó bất thường, bèn hỏi thăm đôi câu, liền thấy Nhạn Nhi lăn từ trên xe ngựa xuống cầu cứu ta. Ta liền ngăn bọn chúng lại, mang người về đây. Sau đó lão Ngũ cũng chạy đến.”

Ngụy Hi gật đầu: “Dạ, con sẽ bẩm lại với mẫu thân.”

Hắn lại dặn: “Hôm nay nghe thấy chuyện gì, chớ truyền ra ngoài.”

“Dạ.”

Ngập ngừng một chút, Ngụy Kỳ hỏi: “Ở chỗ mẫu thân ngươi, thế nào?”

Ngụy Hi suy nghĩ một chút.

Nàng thực sự không thích Tống Yên. Rõ ràng không ưa nàng mà cứ làm ra vẻ, với Ngụy Tu cũng chẳng rõ có trong sạch hay không, lại còn ép nàng đọc sách…

Chỉ có một điều, là nàng học được chút toán thuật.

Nghĩ ngợi giây lát, nàng đáp:“Mẫu thân bắt nữ nhi học chữ, dạy nữ nhi toán pháp.”

Ngụy Kỳ bảo: “Học chữ là điều tốt, đọc nhiều cũng không thiệt, nếu ngươi cần sách, có thể đến thư phòng của ta lấy, Tứ thư Ngũ kinh đều có thể đọc. Toán thuật cũng tốt, ngươi hãy theo nàng học cho đàng hoàng.”

Ngụy Hi không ngờ phụ thân cũng đồng ý để nàng đọc sách, liền khẽ đáp: “Dạ.”

Nói xong, nàng ta cùng Ngụy Kỳ đi về Tây viện, sau đó hắn bảo nàng về trước, còn mình thì đi thẳng đến Cảnh Hòa Đường.

Cảnh Hòa Đường do nhũ mẫu của hắn, Hoàng ma ma quản sự. Hắn vốn không muốn bận tâm đến chuyện sinh hoạt thường ngày, đại sự có mẫu thân quán xuyến, còn những việc vặt vãnh thì giao cho Hoàng ma ma. Lúc này, hắn liền gọi Hoàng ma ma tới, hỏi về chuyện nạp thϊếp.

Chuyện này rõ ràng là liên quan đến hắn, nhưng kỳ lạ thay, ngay cả Tây viện cũng biết, mà hắn lại hoàn toàn không hay.

Hoàng ma ma đáp: “Có nghe nói qua chuyện này, hình như là Đại thái thái định chờ khi đại nãi nãi có thai thì sẽ sắp xếp một người trong viện cho đại gia. Không biết là thật hay giả, có khi chỉ là nhắc qua mà thôi.”

Một bên là chủ tử, một bên là phu nhân, Hoàng ma ma nói năng hết sức cẩn thận. Đại gia tuy là chủ, nhưng trước nay chưa từng quản chuyện hậu viện, mà Đại thái thái cũng chẳng phải người rộng lượng gì. Nếu để Đại thái thái trách móc, bà cũng khó mà yên ổn.

Ngụy Kỳ đương nhiên nghe ra ý tứ của Hoàng ma ma. Vì không muốn chịu trách nhiệm, bà ta mới nói nào là “có nghe nói”, nào là “không biết thật hay giả”, nhưng đã có thể nói ra chuyện này, thì chắc chắn là có thật.

Chỉ là, bất kể đã chuẩn bị hay chỉ mới nhắc đến, thì cũng thật nực cười. Hắn mới thành thân hai tháng, vậy trong lòng thê tử hắn nghĩ thế nào?

“Thôi, ta biết rồi, ma ma lui xuống đi.” Ngụy Kỳ nói.

“Dạ.” Hoàng ma ma định rời đi, nhưng Ngụy Kỳ chợt nhớ ra điều gì, hỏi: “Thu Nguyệt bên cạnh đại nãi nãi, trong nhà nàng ta có phải có người qua đời không?”

Hoàng ma ma biết chuyện này, liền đáp ngay:

“Đúng vậy, nói ra cũng thật đáng thương. Bà nội nàng ta bệnh nặng, cha nàng ta là một kẻ nát rượu, nói muốn bán muội muội nàng ta cho bọn buôn người để lấy tiền chữa bệnh. Bà nội nàng ta biết chuyện, liền dùng dây cỏ treo cổ tự vẫn. Nàng ta có xin nghỉ về nhà hai ngày.”

Tính theo thời gian, Ngụy Kỳ liền hiểu tại sao Tống Yên lại muốn giúp hắn lập di nương, hơn nữa còn là Thu Nguyệt.

Bởi vì nếu nàng không lập, thì sẽ có người khác lập. Nàng chỉ có thể ra tay trước, chọn một người của mình. Còn Thu Nguyệt, đúng như lời nàng ta nói, chỉ vì tham chút bạc mà thôi.

Tống Yên quả thực là… Vì cớ gì mà nàng lại cho rằng hắn nhất định sẽ đồng ý với chuyện hoang đường này? Hắn chẳng lẽ lại giống loại nam nhân mê đắm nữ sắc, ham thích nạp thϊếp như thế sao?

Hoàng ma ma lui xuống, chẳng bao lâu sau, Thải Ngọc lại đến, nói rằng Đại thái thái sai nàng ta đến hỏi, Tây viện đã xảy ra chuyện gì, tại sao hắn lại tranh cãi với đệ muội là Quận chúa.

Ngụy Kỳ nhìn Thải Ngọc, chợt nhận ra một chuyện, dạo gần đây Thải Ngọc đến quá thường xuyên. Trước kia mẫu thân hắn cũng có sai người đến tìm hắn, nhưng không nhiều như vậy, mà cũng không cố định một người, phần lớn là tiểu nha hoàn, chứ không phải một đại nha hoàn tâm phúc như Thải Ngọc.

Thấy Ngụy Kỳ cứ chăm chú nhìn mình, Thải Ngọc không khỏi cúi đầu, hai má hơi đỏ.

Nhìn nàng ta như vậy, trong lòng Ngụy Kỳ càng thêm chắc chắn. Hắn không khỏi thở dài, người đã chọn sẵn, sao có thể chỉ là thuận miệng nhắc tới? Hắn thực sự không hiểu trong lòng mẫu thân đang nghĩ gì.

Dứt khoát, hắn đứng dậy khỏi án thư:

“Ngươi về trước đi, ta lập tức đến chỗ mẫu thân.”

Thải Ngọc lui ra, Ngụy Kỳ đi thẳng đến Nghi An Viện. Thải Ngọc đi sau hắn, nhưng hắn bước nhanh, nàng ta chỉ có thể vội vã đuổi theo.