Chương 44: Đại Gia Không Vừa Ý Chỗ Nào Sao?

Không biết ngồi bao lâu, bên ngoài có tiếng động, Thu Nguyệt trở về. Gói đồ của nàng ta chẳng còn mấy mảnh vải hay chút đồ ăn, chỉ mang về một gói hoa cúc dại phơi khô, nói là nghe người ta bảo pha trà sáng mắt, thấy nhà có sẵn nên mang về cho Tống Yên uống.

Dù thần sắc có phần ủ rũ, rõ ràng chuyến về không suôn sẻ, nàng vẫn làm việc cẩn thận chu đáo.

Tống Yên chợt lóe lên ý nghĩ.

Nàng hỏi: "Chuyến về nhà không thuận lợi sao? Ca ca của ngươi có đồng ý không?"

Thu Nguyệt thở dài: "Vừa nói chuyện với ca ca, đã bị cha ta nghe thấy. Ông nói ca ca muốn cưới vợ, ba người con trai thành thân đều phải tốn tiền, còn phải sửa nhà, liền quở mắng ta một hồi, bảo ta bớt lo chuyện nhà đi. Ta nói ca ca muốn cưới vợ, muội muội cũng phải gả chồng, bán một đứa con gái chưa đủ hay sao, còn muốn bán hai? Cô nương nhà nào chịu gả vào nhà ta… Cứ thế cãi nhau một trận, mẹ ta với muội muội đều khóc, ca ca thì không nói gì. Ta tức giận chẳng ăn cơm mà quay về đây."

Tống Yên lúc này không còn bất lực như trước, chỉ hỏi: "Thu Nguyệt, ngươi có dự tính gì cho tương lai không?"

Thu Nguyệt nghe vậy, nhìn chủ tử, ngập ngừng hồi lâu, lo lắng hỏi: "Ý nãi nãi là…"

Tống Yên hỏi: "Ngươi muốn lấy chồng không? Có người nào vừa ý, thích không?"

Thu Nguyệt vội vàng lắc đầu: "Nãi nãi, nô tỳ không có, nãi nãi có tính toán gì sao? Nô tỳ vẫn muốn ở bên cạnh nãi nãi, nãi nãi giờ bận rộn bao nhiêu việc, nô tỳ ít nhiều cũng giúp được chút ít. Chuyện nhà chỉ là tình cờ gặp phải, buồn phiền mấy ngày thôi, họ thực muốn làm gì thì nô tỳ cũng chẳng quản nổi…"

Tống Yên dịu giọng: "Không phải trách ngươi, chỉ là ta hiện cũng gặp khó khăn, nghĩ đi nghĩ lại, lại có cách có thể giải quyết cả hai vấn đề của chúng ta."

Thu Nguyệt liền hỏi: "Nãi nãi gặp chuyện gì khó?"

Tống Yên đáp: "Ngươi biết Thải Ngọc bên cạnh Đại thái thái chứ? Đại thái thái có ý định nạp nàng ta làm thϊếp cho đại gia, ta dĩ nhiên không đồng ý, nhưng nếu Đại thái thái thực sự lên tiếng, ta cũng chẳng có cách nào. Ngươi cũng đã xem qua sổ sách, khi trong phủ có vị gia nào nạp thϊếp, đều có khoản lễ tiền, không phải ít đâu, có mười hai lượng bạc là giao trực tiếp cho thϊếp thất; còn có tiền tháng, mỗi tháng ba lượng, nhiều hơn làm nha hoàn rất nhiều.

"Ta nghĩ nếu ngươi đồng ý, ta sẽ trước tiên nạp ngươi làm thϊếp thất, như vậy đại gia chắc sẽ không tiếp tục nạp Thải Ngọc nữa. Ngươi có được khoản tiền đó, có thể cứu muội muội của mình."

Thu Nguyệt theo phản xạ từ chối ngay: "Nhưng mà…"

Tống Yên ngắt lời: "Vốn dĩ khi phu nhân để các ngươi theo ta qua đây, cũng đã có ý này, chỉ là trước giờ chưa nghĩ tới chuyện sớm như vậy, nhưng sớm hay muộn thì có gì khác biệt? Ngươi không muốn cũng không sao, nhưng ta nghĩ, đại gia dẫu không tỉ mỉ, không chu đáo, nhưng cũng không phải người ham uống rượu đánh người hay mê sắc. Giang di nương không được sủng ái, nhưng cũng có không ít bạc để chi dùng. Ngươi nếu làm thϊếp, chắc cũng sẽ sống tốt hơn Giang di nương, lại có ta chăm sóc."

Thu Nguyệt mắt rưng rưng, im lặng, dường như khó xử, phân vân hồi lâu rồi cuối cùng nói: "Không giấu nãi nãi, nô tỳ với đại gia cũng chẳng nghĩ đến chuyện gả hay không gả, nhưng nô tỳ biết đó cũng là phúc phận của mình. Quả thật nô tỳ muốn số bạc ấy, nhưng điều nô tỳ bận tâm hơn vẫn là nãi nãi. Ban đầu chúng ta chủ tớ sống với nhau thật tốt, nãi nãi thương xót nô tỳ, nô tỳ tôn kính nãi nãi, chỉ sợ nô tỳ làm thϊếp rồi, sau này nãi nãi trong lòng…"

Tống Yên liền nắm tay nàng: "Ta hiểu ngươi muốn nói gì. Thành thật mà nói, nếu ta gả cho người khác…"

Lời nàng bỗng ngưng bặt, ngừng lại một lúc mới tiếp: "Nếu là vậy, ta dĩ nhiên sẽ không đồng ý, không tránh khỏi ghen tuông, đối với ngươi sinh lòng ghen ghét, nhưng giờ tình thế đã thế này, Đại thái thái lại ngầm sắp đặt người, so sánh hai bên, ta dĩ nhiên muốn ngươi làm thϊếp. Ta hiểu rõ, ai cũng muốn làm chính thất chứ không muốn làm thϊếp, nếu không phải lúc này thiếu tiền, lại vì chúng ta là chủ tớ, ngươi cũng chưa chắc chịu uất ức thế này.

"Ngươi yên tâm, sau này chúng ta là chủ tớ nhưng cũng là tỷ muội, ta cần ngươi giúp đỡ, ngươi cần ta che chở, chúng ta sẽ cùng hỗ trợ nhau, vinh nhục có nhau. Nếu ngươi có con, ta cũng sẽ chăm sóc, dạy dỗ cẩn thận, ngươi nhất định phải tin ta."

Thu Nguyệt cũng thành khẩn nói: "Nãi nãi lần này cứu nô tỳ, nô tỳ cũng xin thề, bất kể sau này ra sao, nô tỳ cả đời này cũng sẽ trung thành tận tụy với nãi nãi, cũng chỉ trung thành tận tụy với nãi nãi, không ai có thể so được với nãi nãi, dù là đại gia hay ai khác.

Hai người thành thật bày tỏ, đã quyết định thì việc này coi như định. Tống Yên sẽ đến nói với Ngụy Kỳ việc nâng Thu Nguyệt làm di nương. Nếu Ngụy Kỳ đồng ý thì lập tức an bài, còn nếu không đồng ý, thì sẽ tính kế lâu dài. Ít nhất nếu hắn không đồng ý, hẳn cũng khó mà chấp nhận việc nâng Thải Ngọc làm di nương.

Mấy ngày nay, Ngụy Kỳ quả thực bận rộn, liên tục hai ba ngày không qua. Tống Yên tính toán hắn nghỉ ngày mai, phần nhiều sẽ đến. Quả nhiên khi trời tối, hắn đến, thần sắc thoải mái, dường như tâm tình rất tốt.

Nàng vừa tắm xong, ngồi trước gương lau tóc. Thu Nguyệt cầm khăn, vừa thấy hắn đến, mặt lập tức đỏ bừng, cúi thấp đầu. Tống Yên khẽ ấn cánh tay nàng ta, nhìn về phía Ngụy Kỳ, dịu dàng hỏi:

“Chuyện phía trước bận xong rồi ư?”

“Ừ.” Ngụy Kỳ khẽ đáp, đứng sau lưng nàng, nhìn qua gương thấy khuôn mặt đoan trang dưới ánh nến, mái tóc đen mượt buông dài, mỹ lệ khiến lòng người mê đắm.

Tống Yên xoa tóc, thấy cũng đã khô, nhìn về phía Thu Nguyệt và Xuân Hồng ra hiệu cho họ rời đi.

Hai người hiểu rõ nàng muốn làm gì, im lặng cúi đầu lui ra.

Trong phòng chỉ còn hai phu thê. Ngụy Kỳ bước lên một bước, đứng sau nàng, nâng mái tóc dài lên hỏi:

“Sao lại gội đầu nữa? Ta nhớ mấy hôm trước nàng vừa gội mà.”

“Giờ trời nóng, tóc dễ ra mồ hôi nên gội nhiều hơn.”

Hai người đứng như thế, nhìn vào gương, không khí hiếm khi yên tĩnh ấm áp.

Nàng suy nghĩ xem có nên nói ra không.

Đột nhiên bảo hắn nạp một di nương thật kỳ lạ, nhất là khi hắn không phải người ưa chuộng chuyện nạp thϊếp. Nhưng nếu chần chừ, nàng sợ bên bà bà sẽ mở lời trước, vậy nàng chỉ còn cách nhận Thải Ngọc.

Tay hắn từ mái tóc nàng chuyển đến vuốt ve gò má, từng chút từng chút nhẹ nhàng lướt qua cằm mềm mại.

Cảm giác trơn mịn khiến người ta lưu luyến. Hắn nhìn tấm thân nhỏ nhắn của nàng, bỗng muốn ôm vào lòng rồi bế lên giường…

“Đại gia, ta có việc muốn nói.” Nàng đột ngột mở lời, ngước mặt nhìn hắn.

Câu nói này cắt đứt suy nghĩ mộng tưởng trong lòng hắn, khiến hắn tự thấy dạo này mình quá sa đà sắc dục, dường như có phần phóng túng, thật không nên.

Nghĩ đến đây, hắn nghiêm sắc mặt, thu tay lại, đứng thẳng người phía sau nàng, trầm giọng nói:

“Việc gì?”

Tống Yên ngồi nghiêng trên ghế, dùng giọng điệu chậm rãi hiền thục nói:

“Ta nghĩ, ta cũng vào cửa được một thời gian rồi, Thu Nguyệt là người ta tin cậy, dáng vẻ cũng không tệ. Hay là nâng nàng ấy làm di nương cho đại gia, như vậy cũng có người hầu hạ chàng chu đáo hơn.”

Ngụy Kỳ thoáng ngỡ ngàng, nghi hoặc mình nghe nhầm. Nhưng khi xác nhận không nhầm, hân vẫn vô cùng khó hiểu: vì sao?

Hắn nhịn không được hỏi:“Di nương? Là Thu Nguyệt bên cạnh nàng?”

Tống Yên gật đầu:“Chính là nàng ấy, mặt trái xoan, lớn tuổi hơn một chút, người kia là Xuân Hồng.”

Ngụy Kỳ giọng hơi lạnh nhạt:“Không cần nàng nhắc, ta nhận ra ai là Thu Nguyệt. Nhưng sao đột nhiên lại nhắc chuyện này?”

Nếu hắn nhớ không nhầm, họ mới thành thân được hai tháng. Nhìn khắp kinh thành, những kẻ vừa cưới vợ đã nạp thϊếp cũng chỉ là hạng phóng đãng.

Tống Yên vẫn dịu dàng bình thản:“Cũng không phải đột nhiên. Ban đầu khi dẫn nàng ấy từ nhà mẹ đẻ đã có ý này. Nay nàng ấy cũng đến tuổi, Thu Nguyệt tính tình ổn trọng hơn ta, chắc chắn sẽ chu đáo hơn.”

Thấy hắn không đáp, nàng giả như hắn ngầm đồng ý, tiếp tục nói:“Nếu đại gia đồng ý, ta sẽ để nàng ấy ở viện này. Phòng phía đông khá lớn, để nàng ấy ở gian dưới cũng được.”

Ngụy Kỳ suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra lý do.

Vì sao? Vì sao một người vợ lại sớm muốn nạp thϊếp cho chồng?

Hắn nghĩ nàng không phải kẻ vì hư danh mà cố làm ra vẻ hiền thục. Nàng cũng không phải người vô sinh, cần dựa vào thϊếp thất để tranh sủng. Nàng không có lý do gì cả.

Lý do duy nhất là nàng không muốn bên hắn, không muốn gần gũi hắn, nên tìm người chia sẻ.

Hắn không thể tưởng tượng được, nữ nhân mới hôm trước còn nép vào lòng hắn tình tứ, nay đã muốn nhét thêm một người phụ nữ khác vào.

Nàng không có trái tim sao?

Trừ phi mọi thứ đều là giả dối, những khoảnh khắc ấm áp trên giường đều là do hắn tự tưởng tượng. Thực ra nàng chỉ thụ động chịu đựng, không hề muốn, bởi trong lòng nàng vẫn có một người khác.

Hắn nhìn nàng nói:“Đa tạ ý tốt của nàng, nhưng nàng phải biết, ta không cần nhiều nữ nhân như vậy.”

“Đại gia không vừa ý chỗ nào sao?” Nàng dè dặt hỏi.

Ngụy Kỳ lạnh lùng:“Không vừa ý, nàng giữ lại mà dùng.”

Nói rồi xoay người đi, động tác mở cửa có phần nặng nề hơn thường lệ.

Tống Yên dĩ nhiên nhìn ra, hắn có chút không vui.

Nhưng nàng vẫn để mặc hắn rời đi, không truy hỏi, cũng không níu kéo, vì bản thân nàng cũng đang bực mình.

Chuyện vốn do hắn mà ra, nếu hắn chịu nhận Thu Nguyệt, thì coi như giải quyết xong. Vậy mà hắn còn bực mình.

Hắn không vui, nàng càng không vui. Nhưng nàng còn chẳng có thời gian để giận dỗi, phương pháp vừa nghĩ ra đã thất bại, giờ nàng không biết phải làm sao nữa.

Thu Nguyệt và Xuân Hồng không đi xa, chỉ đứng chờ ở gian nhỏ bên cạnh. Nghe tiếng cửa chính mở mạnh, liếc qua khe cửa sổ thì thấy Ngụy Kỳ trong màn đêm mà rời đi.

Chưa từng có chuyện này xảy ra. Đại gia hoặc không đến, nếu đã đến thì tuyệt không rời đi như vậy. Đêm nay nhất định có chuyện.

Hai người vội vàng quay lại phòng chính, thấy Tống Yên vẫn ngồi trước gương, mím môi, hai má phồng lên, dáng vẻ tức giận.

Thu Nguyệt vội hỏi:“Nãi nãi với đại gia cãi nhau ư? Vì chuyện ấy sao?”

“Không có cãi.” Tống Yên thầm nghĩ ai cãi nổi hắn. Sau đó nói: “Ta chỉ đề cập, chàng không đồng ý, liền bỏ đi.”

Nói xong nhìn Thu Nguyệt, rất áy náy:“Có lẽ do chàng bực chuyện khác, không thì để ta tìm dịp khác nói.”

Thu Nguyệt vội lắc đầu:“Đại gia lúc đến vẫn rất vui vẻ, sao lại có gì không vui? Hẳn là do người không đồng ý, hoặc là không vừa mắt ta, hoặc không muốn nạp thϊếp. Điều này cũng nằm trong dự liệu. Đại gia góa vợ nhiều năm không tái thú, cũng không nạp thϊếp, người là người một lòng chính trực, hẳn thấy như vậy làm nhục bản thân.”

Tống Yên không phục, chỉ muốn biết nếu mẫu thân hắn ép nạp thϊếp, hắn có thái độ này không. Theo nàng thấy, Thu Nguyệt còn xinh đẹp hơn Thải Ngọc nhiều.

Thu Nguyệt nghĩ giống nàng:“Hẳn là sẽ không đồng ý. Như vậy nãi nãi cũng yên lòng, không cần suy nghĩ gì thêm, cứ làm đôi phu thê ân ái, sang năm sinh tiểu công tử.”

Tống Yên bĩu môi, cảm thấy hai chữ “ân ái” còn xa lắm. Nàng nhìn Thu Nguyệt, an ủi:“Chuyện này ngươi đừng bận lòng. Ta nghĩ chưa chu toàn, việc của ngươi, chúng ta sẽ nghĩ cách khác.”

Thu Nguyệt liền nói:“Đây vốn là chuyện nhà ta, chẳng liên quan gì đến nãi nãi. Nãi nãi đã vì chuyện này hao tâm tổn sức, lòng ta đã vô cùng áy náy. Việc này không thành cũng là chuyện tốt, nãi nãi nên vui mới phải. Chuyện khác để ta tự nghĩ cách.”

Dừng một chút, nàng ta lại nói:“Hoặc là ta cứ mặc kệ, sinh trong gia đình nghèo là số mệnh. Ta đưa chút bạc góp cho họ, còn lại thì xem phúc phận của cha và muội muội.”

Mấy người chưa vội ngủ, lại ngồi trò chuyện hồi lâu trong phòng.

Ngoài viện dưới ánh trăng, Ngụy Kỳ một mình đi về phía Cảnh Hòa đường.

Gió đêm mát lạnh thấm vào tim phổi, nhưng không thể xua tan nỗi tức giận trong lòng hắn.