Trong đình nghỉ mát, có kẻ thấy Đường Lăng Tiêu cứ nhìn mãi một nơi bèn hỏi: “Đó là ai vậy?”
Đường Lăng Tiêu thở dài: “Muội muội của Tống Nhiên, Tống cô nương đó, nay đã làm kế thất cho Ngụy các lão, cũng coi như làm rạng danh cửa nhà rồi.”
Người kia cười nhạt: “Chẳng qua chỉ là kế thất.”
Đường Lăng Tiêu nói: “Lẽ thường, nàng ta không nên ở đó mới phải, bên ngoài nắng nôi như vậy.”
Kẻ khác đáp: “Thế mới thấy trong mắt Ngụy các lão, nàng ta chẳng có bao nhiêu địa vị. Nếu không, sao lại để nàng ta ở đó? Các ngươi không biết ư, ta nghe nói Ngụy các lão mất vợ tám năm vẫn chưa tái giá, đến nay vẫn thường xuyên thăm viếng nhạc mẫu, phu thê quả là tình thâm nghĩa trọng.”
“Nhưng Tống cô nương này dáng dấp cũng xinh đẹp, lại mới thành thân, Ngụy các lão thật sự có thể không động lòng sao?”
Mấy người trong đình bàn tán một hồi, Đường Lăng Tiêu nói: “Dù sao cũng là người quen biết cũ, hay là để ta mời nàng vào đây ngồi một chút?”
Quả nhiên, những người bên cạnh đều tò mò về cuộc sống tân hôn của Tống Yên khi làm kế thất, muốn nghe ngóng đôi chút nên lập tức hưởng ứng: “Đúng đúng, gọi nàng vào đây, chúng ta hỏi chuyện nàng.”
Đường Lăng Tiêu bèn sai nha hoàn đi truyền lời.
Bên này, Tống Yên vừa thấy nha hoàn bên cạnh Đường Lăng Tiêu đi về phía mình thì đã lấy làm lạ. Chỉ thấy nha hoàn ấy đến trước mặt, nói với nàng: “Thưa nãi nãi, nãi nãi nhà ta nói ngoài này rất nắng, hỏi nãi nãi và Cung cô nương có muốn vào đình ngồi một lát không.”
Tống Yên dĩ nhiên hiểu rõ Đường Lăng Tiêu có ý đồ gì. Trong đình kia toàn là người của nàng ta, Tống Yên lạnh nhạt hừ một tiếng:“Đa tạ ý tốt của nhà nãi nãi các ngươi, ở đây ta thấy rất ổn, không cần vào.”
Nói rồi kéo Cung Ngọc Lam rời đi.
Đi được mấy bước, Tống Yên giận dữ nói:“Nàng ta quả thật mặt dày!”
Người đang làm trời đang nhìn, Đường Lăng Tiêu vậy mà chẳng chút hổ thẹn, còn dám chủ động đến khıêυ khí©h nàng!
Cung Ngọc Lam cười nhạt nói:“Nếu nàng ta biết xấu hổ thì đã không làm chuyện đó. Đã làm rồi, nghĩa là nàng ta không thấy nhục mà còn lấy làm hãnh diện.”
Tống Yên tức giận, đập vào bụi cây bên cạnh:“Ông trời đúng là không có mắt!”
Cung Ngọc Lam kéo tay nàng khuyên:“Thôi, ngày tháng còn dài, chưa biết sau này nàng ta gặp xui xẻo ra sao. Lần sau chúng ta đến Phổ An tự thì cầu nguyện cho nàng ta đi.”
Tống Yên bị nàng chọc cười:“Phật tổ từ bi, ngươi lại đi cầu nguyện để nguyền rủa người, có hợp lý không?”
“Thế chẳng phải ngoài thành có miếu Chung Quỳ sao? Bái thần đó chắc phù hợp.”
“Chung Quỳ là bắt quỷ, không phải để nguyền rủa người.”
Tống Yên vừa nói chuyện phiếm với nàng, vừa buồn chán. Tay nàng tiện lấy một chiếc lá cẩm quỳ trước mặt, mở ra liền thấy bên trong có một con sâu xanh béo múp.
Cung Ngọc Lam nhìn mà buồn nôn:“Í, ghê chết đi được!”
Tống Yên lè lưỡi cười:“Thuận tay, quên mất.”
Hồi nhỏ, ca ca của Tống Yên rất thích trèo cây lấy tổ chim, bắt được chim non lại đi khắp nơi tìm sâu cho chúng ăn. Khi đó nàng không biết trèo cây, nhưng tìm sâu thì giỏi nhất, đến mức lớn lên, hễ thấy lá cây nào nghi là có sâu thì lại không nhịn được mà hái xuống xem thử. Lá cẩm quỳ là thứ dễ thu hút sâu nhất, trong đó toàn là những con sâu xanh mập mạp.
Hai người đang trò chuyện vẩn vơ thì từ xa, một đoàn gia nhân bưng trà nước và điểm tâm đi về phía hành lang dài. Đến ngã rẽ phía trước, một gia nhân tách ra, đi về hướng này, có vẻ là mang trà đến đình nghỉ mát.
Không hiểu sao, Tống Yên bỗng nảy ra một ý định, muốn trút cơn giận trong lòng. Nàng quay sang Cung Ngọc Lam nói:
“Gần đây ta đọc được một câu trong sách: ‘Không độc không phải trượng phu.’”
Cung Ngọc Lam lắc đầu: “Ta chưa nghe câu đó bao giờ, chỉ nghe qua câu ‘Lòng dạ nữ nhân như rắn rết.’”
Tống Yên ghé tai nàng thì thầm vài câu. Cung Ngọc Lam không nhịn được cười, đồng tình nói: “Kế này hay, chắc chắn làm nàng ta hôm nay buồn nôn không yên!”
Tống Yên lại nhìn gia nhân đang đi đến:“Nhưng làm vậy, nàng ta có trách tội người hầu bưng trà này không?”
Cung Ngọc Lam lập tức lắc đầu:“Không đâu! Lễ hội đua thuyền rồng này do Tín vương cùng Lễ bộ và mấy nha môn phụ trách. Nghe nói người hầu không đủ, Tín vương còn điều cả gia nhân nhà mình đến. Đường Lăng Tiêu liệu có mấy gan dám nổi giận với người hầu ở đây? Lỡ đắc tội ai thì chỉ có chịu thiệt!”
Tống Yên hớn hở:“Vậy thì tốt rồi!”
Nói xong, hai người liền bày kế. Cung Ngọc Lam lấy ra vài đồng tiền, Tống Yên thì lấy một mẩu bạc vụn. Cung Ngọc Lam rải tiền trước một bụi mẫu đơn, còn Tống Yên nhanh nhẹn bắt mấy con sâu xanh mập từ lá cẩm quỳ, rồi đặt tất cả vào một chiếc lá. Hai người sau đó ẩn mình đi.
Người bưng trà là một tiểu thái giám. Khi đi qua bụi mẫu đơn, hắn liếc mắt thấy có vật gì đó lấp lánh dưới ánh nắng. Nhìn kỹ, thì ra là một mẩu bạc vụn, bên cạnh còn có mấy đồng tiền.
Hôm nay, ở Tây Uyển tổ chức hội lớn, khách đều là quan to hiển quý. Đúng là không ít người nhặt được đồ rơi, chẳng hạn như năm ngoái, một huynh đệ của hắn nhặt được một chuôi quạt, đem đến hiệu cầm đồ cũng đổi được mấy lượng bạc, khiến hắn vô cùng ghen tị. Không ngờ hôm nay vận may lại đến với mình.
Hắn nhìn quanh, thấy trên lối nhỏ phía trước có một tảng đá liền đặt khay trà xuống đó, quay lại nhặt tiền bên bụi mẫu đơn.
Tống Yên từ sau bụi cây ló ra, nhanh chóng thả một con sâu xanh vào từng chén trà, riêng chén đầu tiên thả thêm hai ba con.
Khi tiểu thái giám quay lại, hắn lại tìm quanh bụi hoa thêm một lúc nữa, không thấy gì thêm mới cầm khay trà rời đi. Tống Yên đã nấp thật kỹ, chờ hắn đi hẳn mới ló ra.
Đợi tiểu thái giám rời đi, Cung Ngọc Lam từ sau hòn giả sơn chạy đến nói:
“Hay là chúng ta qua xem thử?”
Tống Yên gật đầu, cả hai vòng ra sau đình nghỉ mát, nấp sau một hòn giả sơn khác nhìn về phía đình.