Chương 7.2: Gửi Minh Nguyệt quân

Không biết bao lâu trôi qua, nàng rốt cuộc cũng chờ được đến lúc chấm dứt. Nàng mệt mỏi nằm trên gối như một con cá kiệt sức trôi dạt vào bờ với từng nhịp thở rối loạn. Tần Gián vẫn nằm trên người nàng, mắt không rời thần sắc của nàng. Vẻ mặt ấy in sâu trong đáy lòng hắn, khiến tim hắn mềm ra.

Nàng thật sự quá đẹp - vẻ đẹp khiến hắn mỗi lần nhìn đều ngẩn ngơ, kinh diễm. Giây phút này, sau cuộc hoan ái nồng nàn, trông nàng lại dịu dàng, mong manh đến mức khiến người ta chỉ muốn ôm chặt lấy, không muốn rời xa. Hắn khẽ kéo nàng vào lòng, cúi xuống hôn nhẹ lên trán, thì thầm bên tai: “Hôm nay… thế nào? Nàng còn đau không?”

Nàng định cúi đầu, cuối cùng lại chôn mặt vào lòng ngực hắn. Hắn chưa chịu buông tha, tiếp tục hỏi: "Hửm?"

Nàng rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói mơ hồ vang lên từ l*иg ngực hắn: "Không đau nữa."

Tần Gián khẽ nhếch môi cười, lại cúi đầu hôn lên má nàng, rồi vươn tay đỡ nàng dậy - thế nhưng động tác ấy lại châm ngòi cho một cơn sóng nữa. Nàng kinh hô khe khẽ. Dù giãy giụa, nàng vẫn bị cuốn vào từng đợt mãnh liệt, hết lần này đến lần khác, không sao thoát được. Nghiêng đầu nhìn ngọn nến đỏ lay lắt trước mặt, một nỗi tuyệt vọng mơ hồ dâng lên trong lòng nàng.

Mãi đến tận nửa đêm, hắn mới yên giấc. Nàng thì rã rời mệt mỏi, nhưng lại không thể chợp mắt. Một lúc lâu sau, nàng khẽ khoác thêm áo, rón rén bước xuống giường. Ngoài mành, một ngọn nến cháy dở vẫn le lói. Nàng châm lại, rồi mở cửa sổ.

Trên cao, vầng trăng sáng treo giữa trời, tuy khuyết một góc, nhưng vẫn rạng rỡ dịu dàng. Nàng ngẩng đầu ngắm trăng thật lâu, cuối cùng không kìm được, ngồi xuống bên bàn gần cửa sổ, cầm bút, nhẹ nhàng viết:

Minh nguyệt quân như ngộ.

Biết bao lời chưa nói như dồn cả nơi đầu bút. Nàng muốn viết ra hết nỗi uất nghẹn và sầu tủi trong lòng. Nàng không cần một nam nhân đã có người trong tim, càng không muốn kẻ vừa ân ái với người khác hôm qua, hôm nay lại trở về chiếm lấy thân thể nàng. Thế nhưng... hắn lại là trượng phu của nàng. Nàng phải dịu giọng, phải hầu hạ, phải kìm nén mọi xúc cảm chỉ để mong mỗi đêm hắn chịu bước vào phòng mình. Giây phút ấy, một ý nghĩ bỗng trỗi dậy - Nàng… có khác gì kỹ nữ thanh lâu?

Nàng đọc được ánh mắt hắn - trong đó có sự dò xét, phán đoán, rồi sau cùng là xác nhận. Tựa như nàng chỉ là một khối thịt đặt trên thớt, để mặc hắn cân đo lựa chọn, còn nàng… thì không có tư cách từ chối. Nàng chỉ có thể thừa lúc hắn còn hứng thú mà tranh thủ tình cảm, dùng thân thể trẻ trung của mình để níu kéo, để sinh cho hắn một đứa con.

Ấy chính là số mệnh của nàng ở kiếp này. U sầu chất chồng như mây xám, cuối cùng nàng chỉ lặng lẽ cầm bút, viết vài dòng:

Đang là tháng tư, sắc xuân đầy vườn, mùi hương lan tỏa khắp nơi. Vậy mà trong viện ta ở lại chẳng có nổi một gốc hoa. Ta không yêu trúc xanh. Phong thái thì có, nhưng lạnh lùng, hiu quạnh. Hơn nữa, hắn có biết không, ta sợ rắn. Khi còn bé ở trang viện, ta đã thấy một con rắn xanh lủi trong rừng trúc. Màu sắc như lá biếc, treo ngược trên cành cây, lè lưỡi li ti. Quản gia bắt được nó, thả vào rượu, định hiến cho tổ phụ ta. Mọi người đều vui vẻ, riêng ta thì kinh hoàng không thôi. Từ đó, mỗi khi thấy bóng trúc, ta lại nhớ đến con rắn kia, tim không khỏi đập nhanh.

Đáng tiếc, viện ta ở bây giờ tràn ngập màu xanh của trúc. À, trúc vốn là thứ quân tử yêu thích, nhưng lại chẳng phải thứ ta ưa. Dù sao, ta cũng không phải quân tử, chỉ là một tiểu nữ tử mà thôi. Ta yêu những loài hoa diễm lệ như hải đường, mẫu đơn, tường vi, cũng say mê những kỳ hoa dị thảo từng thấy trong sách. Loài ta hâm mộ nhất, không gì hơn trăng sáng. Nàng ấy ở giữa tầng mây, cúi nhìn đất rộng trời cao, chiêm ngưỡng cảnh sắc bốn phương, thấu hiểu phong tình chín châu. Không biết gió xuân có thể lên đến trời xanh, thay ta gửi lời trân trọng, khẩn cầu nơi biên trời ấy rằng: “Minh nguyệt, xin đừng ưu phiền, đừng vấn vương.” Ta vẫn khỏe, chỉ là đêm khuya tịch mịch, nên có đôi lời dong dài. Biện Kinh so với Lạc Dương thì ấm hơn vài phần. Nơi đây hoa hạnh nở rộ, cực kỳ xinh đẹp. Chỉ là ở đây quá đỗi nhàn rỗi, khiến ta thường nhớ nhà.

Dù có thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng cũng chỉ viết được vài dòng này để bày tỏ đôi phần tâm tư. Đã nói ra được những điều trong lòng, nỗi u sầu cũng tan đi đôi chút. Tiếng trống canh tư đã vang lên, nàng khép lại bút ký, đặt lên kệ sách, rồi quay về giường nằm.

Khi Tần Gián tỉnh lại, thấy sắc trời đã sáng. Nữ nhân bên cạnh vẫn còn ngủ, quay về phía hắn, vùi mặt trong gối, yên tĩnh đến lạ thường. Nàng vốn là kiểu dung mạo minh diễm đoan trang, lại mang theo nét dịu dàng mềm mại. Mi cong như núi xa, mắt long lanh như hồ thu, từng đường nét đều vừa vặn đến chạm vào lòng người. Ngày thường nàng trầm ổn, mỗi cử chỉ đều đẹp đẽ, nhưng hắn lại từng thấy đôi mắt nàng lấp lánh ánh sao. So với sự an tĩnh này, khoảnh khắc rực rỡ ấy lại càng khiến hắn rung động gấp trăm lần.

Đã là vợ chồng rồi, mà vẫn còn có những mặt hắn chưa từng thấy, ví như khi nàng cười lớn, khi nàng nổi giận... Liệu nàng có biết giận không? Có thể cười thật to không? Hắn đột nhiên có chút tò mò. Đúng lúc ấy, Trình Cẩn Tri khẽ động mi, tỉnh dậy. Vừa mở mắt đã thấy hắn, nàng lập tức nhắm mắt lại, tránh đi ánh nhìn của hắn, rõ ràng là đang ngượng ngùng.

"Tỉnh rồi sao?" Hắn hỏi.

Có lẽ vì đêm qua dịu dàng, nên sáng nay lời hắn cũng trở nên hòa nhã hơn rất nhiều.

Trình Cẩn Tri bấy giờ mới nhận ra sắc trời đã sáng bừng, lập tức bật dậy: "Trễ thế này rồi sao?"

Nàng vừa nói vừa quay đầu nhìn hắn. Trong ánh mắt ấy không có trách cứ, chỉ là một cái liếc nhìn theo bản năng, nhưng Tần Gián lại đọc ra được, nàng đại khái đang nghĩ, vì sao hắn không đánh thức nàng. Hắn hỏi: "Buổi sáng có việc gì sao?"

Thực ra cũng không có gì quan trọng, nhưng từ khi đính hôn đến nay, nàng chưa từng cho phép mình ngủ nướng. Vừa ngồi dậy, nàng vừa đáp: "Ta muốn đến thỉnh an mẫu thân, mẫu thân thường dậy rất sớm.”

Tần Gián nói: "Dù sao bà ấy cũng là cô mẫu của nàng, có muộn một hai hôm thì cũng không sao.”

"Hôm qua mẫu thân đau đầu rất dữ dội, ta muốn sang thăm một chút." Nàng vừa nói, vừa gọi nha hoàn vào.

Tần Gián nhìn nàng, trong lòng không khỏi cảm thấy dễ chịu, thuận miệng nói: "Vậy ta cùng đi với nàng xem sao."