Chương 7.1: Gửi Minh Nguyệt quân

Nàng biết biểu đệ từ nhỏ đã bị cô mẫu quản giáo nghiêm khắc. Khi còn bé thì ngoan ngoãn, lớn lên nhìn qua lại có phần quá mức trầm tĩnh. Dáng vẻ hắn lúc này là vừa hổ thẹn vừa bất lực, lại còn mang theo vài phần cam chịu đến chết lặng. Tần phu nhân lại trách mắng Tần Vũ thêm một trận, sau đó bắt hắn quay về ôn bài cho thật tốt.

Tần Vũ đi rồi, Tần phu nhân mới hỏi Trình Cẩn Tri: "Con về rồi sao? Mục Ngôn đâu?"

"Chàng nói là Đông Cung còn có việc, đã qua đó rồi." Trình Cẩn Tri đáp, rồi lại chủ động nói: "Hôm nay đường thúc và tam ca đều có mặt, mọi người vẫn còn khách khí. Trong bữa tiệc có nhắc đến nhị ca, biểu ca nói nhị ca có khả năng năm nay sẽ về kinh một chuyến. Phụ thân và mọi người đều rất vui, trò chuyện về nhị ca ở Hoài An rất lâu."

Tần phu nhân gật đầu, vừa day trán vừa nói: "Thiên hạ này không có cái gọi là nàng dâu tốt, phía trước đều phải thêm chữ “tiểu”. Ta biết trong xương tủy con cũng có vài phần thanh cao, nhưng đã gả cho người ta, làm vợ người ta, thì phải biết nhẫn nhịn. Cô mẫu là ruột thịt của con, tất sẽ không làm khó con. Nhưng còn phu quân của con, nếu hắn thật sự muốn lạnh nhạt rồi ba ngày hai bữa không về nhà, con có thể làm gì được?"

Trình Cẩn Tri cúi đầu: "Dạ, con biết sai rồi, sau này chắc chắn con sẽ chú ý hơn."

Tần phu nhân vẫn day trán, lông mày nhíu chặt. Trương ma ma tiến đến đỡ bà, giúp bà day thái dương rồi nói: "Phu nhân lại giận nữa rồi. Đại phu dặn không được nỗi giận. Người nên lên giường nằm nghỉ một lát."

Trình Cẩn Tri cũng bước đến đỡ cô mẫu. Trương ma ma nói: "Để ta, để ta. Thiếu phu nhân đi ra ngoài một chuyến cũng mệt rồi, nên sớm về nghỉ ngơi." Vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu, ý bảo nàng mau rời đi.

Trình Cẩn Tri cũng có phần lo lắng cho Tần phu nhân, nhưng thấy Trương ma ma bảo như thế, nàng liền rời đi. Nếu nàng cứ ở lại, chẳng những không giúp gì mà còn khiến cô mẫu thêm phiền lòng. Về đến sân của mình, thấy đám nha hoàn đang sắp xếp lại các vật dụng mang từ Lạc Dương tới, nàng nhìn kệ sách còn trống bèn phân phó: "Tạm gác lại việc khác. Trước tiên lấy hai rương sách ta mang theo ra, sắp lên kệ cho gọn."

Nha hoàn liền đi làm, đem toàn bộ sách trong rương sắp lên giá. Trình Cẩn Tri thấy vậy liền tự tay chỉnh lại theo mục lục. Một số cuốn là ca ca giúp nàng tìm được, nàng rất yêu thích, bèn để riêng vào nơi tiện lấy nhất. Nhưng lại nghĩ, để đó e rằng người khác chạm vào dễ hỏng, nên lại chuyển lên tầng trên cùng.

Đến chạng vạng thì sách cũng sắp xếp xong. Tối nay nàng không dám trì hoãn, ăn cơm, tắm rửa từ sớm, chờ Tần Gián về phòng. Khi hắn bước vào, nàng đã đợi khá lâu, đang ngồi ở mép giường đọc sách. Thấy Tần Gián, nàng lập tức đặt sách xuống, bước xuống giường, hỏi: "Biểu ca trở về rồi?"

Vừa vào cửa, Tần Gián đã thấy kệ sách được chất đầy, bước tới mép giường hỏi nàng: "Nàng đang đọc gì đó?"

Trình Cẩn Tri đáp: "Không có gì, chỉ là mấy quyển tạp văn."

Tần Gián nhìn thoáng qua quyển sách nàng vừa đặt xuống, thì ra là một cuốn "Tây Vực phương vật lược ký", hình như ghi chép sự việc ở phương Tây. Đây không phải là loại sách dễ mua được ở hiệu sách phổ thông, hắn lại chưa từng thấy qua. Trình Cẩn Tri bước đến giúp hắn tháo mũ quan, cởi đai lưng. Tần Gián không quen để người khác hầu hạ, liền tự tay tiếp lấy, nói: "Ta đi tắm trước."

Chờ hắn rời đi, Trình Cẩn Tri âm thầm thở ra một hơi, chỉnh lại y phục của mình. Không lâu sau, Tần Gián quay lại. Trình Cẩn Tri bèn lấy khăn mặt, cẩn thận giúp hắn lau khô tóc. Tần Gián tiếp lấy khăn, vừa lau tóc vừa bước đến kệ sách, nhìn qua mấy tựa sách rồi hỏi: "Những cuốn này đều là sách của nàng sao? Nhiều cuốn nhìn chẳng giống sách mua từ Lạc Dương."

"Vâng, rất nhiều là do ca ca tìm giúp."

Tần Gián liếc nhìn nàng. Mỗi lần nàng nhắc đến ca ca thì giọng nói đặc biệt ôn nhu, trên mặt còn mang theo nét vui mừng. Nhìn cũng biết, nàng nhớ thương ca ca không ít. Hắn hỏi tiếp: "Vậy nàng đã đọc hết những quyển này chưa?"

Trình Cẩn Tri lắc đầu: "Chưa, mới chỉ đọc được một phần thôi."

Đối với nữ tử mà nói, thời gian đọc sách vốn chẳng có bao nhiêu. Nàng phải thêu thùa, lại học quản lý gia sự, học nấu nướng, còn phải theo mẫu thân ra ngoài xã giao với đủ hạng quý nhân, khuê tú. Cuối cùng, thời gian dư lại cho bản thân cũng chẳng còn là bao.

Tần Gián lau khô tóc xong, trở lại mép giường. Trình Cẩn Tri gấp khăn mặt lại gọn gàng, đến khi nàng bước tới giường thì hắn đã ngồi ở đó. Nàng bèn đặt quyển sách trở lại kệ, rồi nhẹ nhàng nằm xuống bên trong. Tần Gián nghiêng người về phía nàng, một tay chống đầu, mắt không rời khỏi nàng. Nàng chỉ hơi rũ mắt, né tránh ánh nhìn của hắn. Tần Gián bỗng hỏi: "Không muốn ta chạm vào nàng sao?"

Trình Cẩn Tri khẽ đỏ mặt, nhẹ giọng đáp: "Không có."

Nàng đương nhiên hiểu rõ, mình nói vài lời giải thích cho chuyện đêm qua: "Không phải ta cố ý, chỉ là... sợ đau."

Tần Gián khẽ cười: "Vậy hôm nay ta sẽ nhẹ nhàng hơn một chút."

Nói rồi hắn cúi xuống gần nàng. Hắn nói được làm được. So với đêm tân hôn vốn đã xem là ôn nhu, đêm nay đặc biệt dịu dàng hơn nữa. Không vội vàng, không thô bạo, hắn thong thả dẫn dắt nàng từng chút một. Trong bóng đêm, nàng vẫn cảm nhận rõ ràng từng đường nét rắn chắc trên người hắn, ánh mắt sâu hun hút như thiêu đốt. Trong khoảnh khắc, nàng như một con thú nhỏ bị sài lang vờn quanh, đầy bất an, sợ hãi, cảm giác như móng vuốt nhọn hoắt có thể chụp xuống bất kỳ lúc nào. Rồi móng vuốt ấy thật sự rơi xuống.

Tuy vẫn có chút đau, nhưng so với đêm trước đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Chẳng bao lâu sau, cơn đau cũng phai dần, nhường chỗ cho một cảm giác khác lạ trỗi dậy. Nàng không lường được, cảm giác ấy lại từng chút, từng chút dâng lên, cuốn nàng đắm chìm trong mê loạn, không sao ngừng được. Cho đến khi khoé mắt rưng lệ, nàng cũng muốn mở miệng cầu xin dừng lại. Nhưng nàng không nói một lời, chỉ nhắm mắt, dồn hết hơi sức chịu đựng.