Tần Gián quay lại nhìn, chỉ thấy nàng đang chăm chú nhìn hắn, ánh mắt sáng rỡ như sao đêm, gương mặt chan chứa mong chờ. Hắn hơi ngẩn ra. Hình như đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng lộ ra thần sắc tươi tắn, linh động như thế. Có thể thấy nàng thực sự để tâm đến ca ca.
Tần Gián gật đầu: "Phải, tháng trước Thánh thượng có nhắc. Công Bộ có ý định tu sửa lại kênh đào, nhắc đến nhị ca từng có công trị thủy, nên muốn gọi huynh ấy vào kinh bàn bạc kỹ hơn."
Trình Cẩn Tri cong khóe môi mỉm cười, nét mặt lộ nét vui mừng không giấu được. Một vị thúc phụ trong nhà cũng mừng rỡ nói: "Vậy thì hay quá! Tính ra Nhị Lang cũng đã hai ba năm không về rồi."
Rồi lại đúng lúc khen Tần Gián một câu: "Dù sao cũng là thần tử gần gũi thiên tử, Mục Ngôn biết tin sớm hơn người thường cũng là chuyện đương nhiên."
Tần Gián khiêm tốn đáp: "Chỉ là chuyện Thánh thượng tiện miệng nhắc đến lúc đàm luận, cũng chưa thể xem là chắc chắn."
Dù vậy, trong phòng mọi người đều vui vẻ, như được tiếp thêm hy vọng người nhà sum họp. Trình Cẩn Tri cũng rất phấn khởi. Ca ca nàng đến Hoài An đã ba năm, về nhà chỉ được một đêm rồi lại vội đi, chưa kịp tâm sự được mấy câu. Ngay cả hôn lễ của nàng, hắn cũng không về được, chỉ gửi tin báo và nhờ người mang từ Hoài An về cho nàng mấy xấp gấm lụa địa phương. Những thứ ấy nàng đâu thiếu, nàng chỉ mong được gặp huynh trưởng thôi.
Không biết Thánh thượng sẽ triệu hắn vào kinh khi nào. Nếu có cơ hội tham gia tu sửa kênh đào, việc ấy hẳn cũng không thể xong trong một hai ngày. Chỉ mong lần này hắn có thể ở lại kinh thành mười ngày nửa tháng thì tốt. Vì niềm vui ấy, Trình Cẩn Tri cảm thấy bao uất ức của chuyện hôn sự cũng tan theo mây khói. Khi dùng cơm tại biệt viện, nàng cũng ăn thêm được vài chén. Dùng cơm xong, đến chiều, hai người từ biệt Trình gia.
Tần Gián cùng Trình Cẩn Tri lên xe. Trên xe, vừa nghĩ đến lát nữa phải đến Hiền Phúc Viện thỉnh an cô mẫu, lòng nàng đã trĩu nặng. Chắc chắn sẽ bị trách cứ: chỗ này không phải, chỗ kia sơ sót. Nàng lặng lẽ ngồi yên, nghiêng đầu nhìn ra ngoài qua rèm cửa.
Không biết đi bao lâu, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh, Trình Cẩn Tri không kịp ngồi vững, nghiêng người va vào thành xe. Cùng lúc đó, Tần Gián kịp thời đưa tay ra, đỡ lấy chỗ góc xe mà nàng sắp va vào. Trình Cẩn Tri ngã vào tay hắn, nghiêng đầu liếc thấy mình đang được đỡ. Nàng khẽ ngước nhìn, rồi nhanh chóng dời mắt, nhỏ giọng nói: “Đa tạ biểu ca.”
Tần Gián không đáp, chỉ thu tay lại, rồi hướng ra ngoài nhắc nhở: "Đi cho cẩn thận một chút!"
Bên ngoài, tên đánh xe vội vàng đáp: "Mới rồi xe đi qua ổ gà, xin lỗi công tử!"
Đi thêm chốc lát, xe đã đến hầu phủ. Tần Gián cùng Trình Cẩn Tri xuống xe, hắn nói: "Nàng về trước đi, ta còn phải đến Thái tử phủ một chuyến."
Trình Cẩn Tri nhớ lại việc bản thân tối qua “tự chuốc lấy khổ”, lại nghĩ tới lời trách cứ của cô mẫu. Nhìn dáng vẻ hòa nhã của Tần Gián hôm nay, nàng bèn cố tình tỏ vẻ ôn nhu, từ tốn nói: "Được, biểu ca bận việc công vụ cũng nên chú ý thân thể. Buổi tối trở về sớm một chút."
Lời này thật ra là muốn hắn chú ý nghỉ ngơi, nhưng đồng thời, có phải cũng ngầm ý bảo hắn tối nay nên về phòng sớm chăng? Tần Gián nghe xong, trong lòng cảm thấy nàng là đang ngầm xin lỗi cho sự lãnh đạm tối qua, cũng là chủ động mời hắn trở về phòng. Bởi vậy, hắn hơi nhướng mày, giọng cũng dịu lại: "Được.”
Dứt lời, hắn lấy dây cương trong tay xa phu, lên ngựa rời đi.
Trình Cẩn Tri đứng nhìn theo cho đến khi bóng hắn đã khuất mới xoay người vào phủ. Đi đến hành lang, lại thấy phía trước có một thiếu niên vội vã bước tới. Khi hai người đối diện nhau, thiếu niên dừng chân cúi đầu nói: "Tư Hành bái kiến tẩu tẩu.”
Trình Cẩn Tri thoáng giật mình, nhất thời không nhận ra là ai. Cũng may nàng không cần hồi đáp nhiều, chỉ khẽ gật đầu hành lễ, rồi lặng lẽ bước tiếp. Chờ đi xa, Xuân Lam liền hỏi: "Vị đó là ai vậy?"
Tịch Lộ cẩn trọng hơn một chút, nói: "Thấy hắn cầm sách, đoán chừng khoảng mười sáu tuổi? Có phải là biểu thiếu gia họ Tạ đang sống nhờ trong phủ không?"
Trình Cẩn Tri lúc này mới nhớ ra. Đúng rồi, đó là biểu đệ Tạ Tư Hành, là con trai của tam cô cô, em gái cùng cha khác mẹ với cha chồng. Năm xưa bà gả cho Tạ gia ở Thanh Châu, sau khi phu quân qua đời, gặp đúng lúc nhà chồng tranh chấp gia sản, mẹ góa con côi bị ghẻ lạnh, đành trở về nhà mẹ đẻ, sống nương nhờ hầu phủ.
Bốn năm trước nàng từng gặp qua cô cô ấy ở kinh thành. Hai ngày trước, khi kính trà cũng có gặp lại, chỉ ngắn ngủi mấy năm mà trông bà tiều tụy hẳn, chắc cũng là do sống ở nhà mẹ đẻ mà chẳng được như ý. May mà đứa nhỏ ấy trông khôi ngô tuấn tú, dáng vẻ nho nhã, lễ độ, sau này cũng có thể tự gây dựng lấy đường sống, đỡ khổ hơn mẫu thân mình. Nàng không nghĩ thêm, bước đến viện của cô mẫu.
Vốn đã chuẩn bị tinh thần để chịu trách mắng, lại không ngờ lúc tới thì thấy cô mẫu đang rầy la biểu đệ Tần Vũ. Trước đây là biểu đệ, nhưng hiện tại cũng thành tiểu thúc. Tần Vũ mười bảy tuổi, cúi đầu nghe mắng, không dám cãi một lời.
"Trên có ca ca Trạng Nguyên, dưới có biểu đệ nhỏ tuổi hơn con mà cũng thi đậu Vô Nhai thư viện. Con thì sao, chỉ làm ta mất mặt! Cử nhân không trúng, chỉ biết dựa hơi cha ông để có ấm chức, đời này con còn định ngẩng đầu với ai?"
"Người khác phải tự học, còn con từ nhỏ có tiên sinh riêng. Ta biết con không bằng đại ca, cũng không ngờ đến cả Tạ Tư Hành mất cha từ nhỏ mà con cũng thua kém. Cử nhân thi không đậu, đến thi Vô Nhai thư viện cũng trượt!"
"Ta sống cả đời chưa từng thua ai, vậy mà lại thua ngay trên người nhi tử của mình!"
Tần phu nhân tức đến mặt đỏ tai hồng, giọng nói không còn kiềm chế. Tần Vũ càng cúi đầu thấp hơn, không dám hé lấy nửa lời. Trình Cẩn Tri đứng một bên hồi lâu, cuối cùng nhẹ giọng khuyên nhủ: "Cô mẫu, cử nhân vốn rất khó thi, đâu phải ai cũng có thể giống biểu ca được."
Tần phu nhân hừ lạnh: "Con biết cái gì? Nó và cái tên Tạ Tư Hành kia cùng thi Vô Nhai thư viện, người ta thì đậu, nó lại trượt! Người ta còn nhỏ tuổi hơn nó, ta chẳng biết nó học hành kiểu gì. Nếu ta là nam nhân, đến cái tuổi này mà còn vô dụng như thế, ta đã sớm đập đầu tự vẫn!"
Ngữ khí của Tần phu nhân trở nên càng lúc càng gay gắt, thậm chí có phần muốn trút giận sang Trình Cẩn Tri. Nàng đành câm nín, không dám nói thêm, chỉ có thể đứng yên lặng một bên.