Đôi phu thê ngồi xe đến phố Vạn Thắng, dừng lại trước biệt viện Trình gia. Người hầu trong phủ đã ra tận cửa nghênh đón, đưa hai người vào nội viện. Một vị đường thúc trong nhà cũng đến tiếp đón, đưa cả hai vào chính phòng.
Lúc này, Trình Duy Giản cùng Trình Tam Lang - Trình Văn Đống - đang đứng chờ sẵn bên trong. Khi Trình Duy Giản bước ra đón, Trình Văn Đống đứng phía sau, liếc qua Tần Gián với ánh mắt lạnh nhạt, mang theo vài phần khó phân định.
Tần Gián cúi chào Trình Duy Giản, ông khách khí bảo hắn miễn lễ. Trình Cẩn Tri cũng hành lễ với phụ thân, sau đó quay sang nói nhanh: "Tam ca, đa tạ tam ca vì ta mà ở lại kinh thành."
Nàng đều biết mọi chuyện xảy ra trong ngày hôn lễ. Tuy rằng thơ của tam ca có phần thô tục, nhưng lúc đó tình huống cấp bách, Tần Gián dù không vui cũng nên để người khác đối bừa cho qua. Thế nhưng hắn lại không hợp tác, càng khiến người xung quanh khó xử. Có lẽ bởi vì hắn chẳng coi trọng hôn sự này.
Tam ca thật ra không liên quan gì tới hôn lễ. Hắn đã lặn lội từ Lạc Dương đến kinh thành chỉ để đưa nàng xuất giá, cuối cùng lại phải chịu đựng sự coi thường ấy. Nàng tự thấy có lỗi với tam ca, mà từ hôm thành thân đến giờ vẫn chưa có dịp để nói lời xin lỗi. Hôm nay gặp mặt, nàng chỉ mong bày tỏ chút lòng thành.
Trình Văn Đống nghe ra được tâm ý của đường muội, trong lời nàng còn ẩn chứa áy náy. Trong lòng tất nhiên không giận nàng, trái lại hắn chỉ thấy đau lòng. Lúc này hắn bèn thu lại oán khí với Tần Gián, nhẹ giọng đáp: "Về sau chúng ta gặp nhau càng khó khăn, đương nhiên ta muốn ở lại đây thêm vài ngày."
Tần Gián lúc này mới nói: "Gặp qua tam ca".
Trình Văn Đống nhìn sang hắn, sau một lúc, hơi gượng gạo mà "ừm" một tiếng. Trình Cẩn Tri nghe xong tiếng "tam ca" ấy, trong lòng thoáng yên ổn hơn đôi chút. Nàng vốn lo Tần Gián sẽ lạnh nhạt với tam ca, mà với tính khí của huynh ấy, hễ bị phớt lờ thì sao có thể để yên? Nếu hôm nay lại sinh chuyện, thật sự ầm ĩ lên, nàng sẽ đứng về phía tam ca. Cùng lắm thì… không về hầu phủ nữa cũng chẳng sao.
Hai người được mời vào trong. Trình phu nhân đang ở Lạc Dương, hai mẹ con xa cách nghìn dặm. Trong tình cảnh này, con gái xuất giá không thể nói chuyện riêng với mẫu thân vào ngày lại mặt. Trình Cẩn Tri chỉ có thể cùng Tần Gián ở lại chính sảnh, trò chuyện với phụ thân, thúc phụ và các đường huynh. Hiển nhiên, Tần Gián và nhạc phụ không có gì để bàn thảo.
Mấy chục năm trước, Trình gia và Tần gia đều là dòng dõi huân quý. Tần gia có tước hầu, Trình gia là bá tước. Sau đó, Tần gia kết thân với công chúa, trở thành hoàng thân quốc thích. Mấy năm trước, Tần Gián đỗ Trạng Nguyên, được đích thân Hoàng thượng chọn vào Đông Cung, nên Tần gia càng được trọng vọng.
Ngược lại, Trình gia lại không biết tự cường. Con cháu hết đời này đến đời khác chỉ sống nhờ tổ nghiệp. Khoảng mười mấy năm trước, gia chủ Trình gia, cũng chính là đại bá của Trình Cẩn Tri, lỡ tay gϊếŧ người, bị khởi tố ra quan phủ.
Nguyên do đại bá vốn là kẻ nhàn rỗi hưởng phú quý, thích đi đây đi đó nghe hí. Trong thành có một gánh hát, trong đó có một tiểu thanh quan mới mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, biết chữ biết hát, lại hiểu thưởng thức khúc nghệ. Hai người thường xuyên cùng nhau bàn thơ phẩm nhạc, tình cảm cũng từ đó nảy sinh.
Một ngày nọ, có một công tử họ Triệu ghé gánh hát, kẻ này có oán thù với đại bá từ trước. Biết thanh quan ấy là người đại bá bao nuôi, Triệu công tử cố ý ép nàng tiếp khách. Cô nương ấy không thuận theo, hắn liền dùng vũ lực ép buộc. Trong lúc giằng co, nàng bị làm nhục, uất ức cầm kéo đâm vào cổ họng hắn. Đại bá bước vào đúng lúc, thấy vậy bèn lấy kéo kết liễu Triệu công tử. Trình gia và Triệu gia đều cho rằng mình có lý. Nhưng trong mắt người ngoài, họ chỉ thấy hai vị công tử không lo học hành, chỉ biết ăn chơi, tranh giành tình nhân trong gánh hát, cuối cùng vì một kỹ nữ mà dẫn đến án mạng.
Hai nhà đều là đại hộ đế đô, kiện tụng kéo dài, cuối cùng phải trình đến Thánh thượng. Ngài cảm thấy việc này khó xử, muốn cho bên bị hại một lời công đạo, liền tước bỏ tước vị của Trình gia. Trình gia mất tước, lại mang tiếng xấu. Dù còn ít sản nghiệp, nhưng so với những gia tộc cùng thời lập quốc khai cơ thì nay đã hoàn toàn sa sút.
Cô mẫu của Trình Cẩn Tri được gả vào Ích Dương hầu phủ là mối quan hệ có tiền đồ nhất mà Trình gia có thể vin vào. Nhưng Ích Dương hầu phủ làm sao xem trọng Trình gia? Nhất là khi Tần Gián lại là trưởng tử của trưởng công chúa. Đối với Tần Gián mà nói, hôm nay chịu đến đây, ngồi nghiêm chỉnh trong chính phòng, đã là nể mặt mà hạ mình. Hắn cũng không chủ động tìm chuyện, chỉ yên lặng ngồi một bên. Còn đối với Trình gia, bọn họ là trưởng bối, là nhạc gia, cũng là dòng vọng tộc mấy đời, tất nhiên cũng không thể hạ mình tâng bốc con rể.
Còn người luôn khéo ăn khéo nói như Trình Văn Đống thì sao? Hắn vốn có xích mích với Tần Gián, hôm nay là bị thúc phụ gọi đến, liền chỉ ngồi bên uống trà, ăn điểm tâm, thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Gián bằng ánh mắt lạnh nhạt, xem thường. Trình Cẩn Tri là nữ tử, cũng chỉ yên lặng ngồi một bên, không tiện chen lời. Thành thân đến hôm nay là ngày thứ ba, trong lòng nàng lại càng tưởng nhớ Lạc Dương, nhớ mẫu thân.
Mấy người khách sáo hàn huyên không mặn không nhạt hồi lâu. Một vị đường thúc nhắc đến Trình Cẩn Tự, ca ca của Trình Cẩn Tri, đang làm tri huyện ở Hoài An, lúc này Tần Gián dường như có chút hứng thú, chủ động nói đến việc trị thủy và tu sửa kênh đào ở Hoài An, khen Trình Cẩn Tự là người có tài, biết tạo phúc cho dân.
Trình Cẩn Tri ngồi một bên lắng nghe, lúc này mới biết thì ra thanh danh của ca ca đã vang tới tận kinh thành, không khỏi cảm thấy tự hào. Ca ca của nàng, quả nhiên luôn là người giỏi giang như thế. Tần Gián nói: "Trước kia nghe Thánh thượng nhắc đến nhị ca, ngài có nói chờ khi đoạn kênh đào ở Hoài An hoàn thành, sẽ triệu ca ca vào kinh để hỏi rõ tình hình. Nếu Thánh thượng đã có lời ấy, vậy năm nay chắc nhị ca sẽ có dịp lên kinh một chuyến."
Nhị ca chính là Trình Cẩn Tự, trong nhà đứng hàng thứ hai. Trình Duy Giản vừa nghe, mặt mày lộ vẻ hân hoan, chưa kịp tiếp lời thì đã thấy Trình Cẩn Tri ngẩng đầu, hỏi lại với ánh mắt lấp lánh: "Thật sao?"