Ngày hôm sau mưa phùn lất phất, từ sáng sớm đã bắt đầu rơi mãi không dứt. Trình Cẩn Tri không vội đến Hiền Phúc Viện, cũng không có việc gì quá quan trọng. Nàng chỉ ngồi trước cửa sổ, lười nhác nhìn vào sổ sách, nhưng tâm trí lại chẳng đặt nơi đó. Xem được một lúc, nàng liền thất thần, cuối cùng dứt khoát buông sổ sách, mở cửa sổ, lặng lẽ nhìn trời mưa bên ngoài.
Một lúc lâu sau, nàng lấy bút ký ra, bắt đầu viết:
"
Minh Nguyệt quân,Hôm nay mưa rơi trước mái hiên, lặng lẽ không dứt, e rằng đêm nay cũng khó gặp được người. Quân hôm nay, e là không ở Biện Kinh, cũng chẳng ở Lạc Dương, vậy người đang ở nơi nào? Xưa kia ta từng nói với quân, trời đất rộng lớn, mặc quân ngao du bốn bể. Nhưng đến hôm nay, ta lại tự hỏi: trời đất của ta ở đâu? Một đời của ta, nếu như kiếp phù du, sáng sinh chiều tử, không nơi nương tựa… thế thì, những điều ta nghĩ, ta cảm, liệu có ý nghĩa gì không? Nếu không có suy nghĩ, chẳng phải lại càng thanh thản?
Thôi… e rằng ta lại tái phát cái tật hay nghĩ vẩn vơ. Hôm nay quả thực ta có phần ưu tư, nói nhiều lời không cần thiết. Rõ ràng ta còn có chuyện vui muốn kể. Trong nhà tam thẩm thích ăn ngon, nghiên cứu đủ món. Hôm trước bà gặp ta liền hỏi Lạc Dương có món nào lạ miệng quý hiếm không, để bà ấy cho đầu bếp làm theo. Ngày ấy bà giữ ta ở trong viện, bắt ta nhớ lại thực đơn đất Lạc Dương suốt nửa canh giờ. Trong viện tam thẩm còn nuôi đến ba đầu bếp nữ. Tam thẩm tự nghĩ ra một món tên là trứng muối hấp tôm, tự xưng là “mỹ vị nhân gian”, vừa ăn vừa tấm tắc khen không dứt miệng, đến cả ta cũng động lòng, muốn nếm thử xem sao. Hóa ra, đắm chìm trong ẩm thực cũng là một cách để tìm chốn thư thái. Ít nhất ta thấy bà sống vui vẻ, khiến người vừa yêu mến vừa ngưỡng mộ. Nhưng ta lại lo dáng người quá đẫy đà như tam thẩm. Huống chi ta vốn không phải người tham ăn, xem ra chẳng thích hợp với ta. Ví như heo sữa quay của Bát Tiên Lâu ở kinh thành, hay rượu nho Tây Vực, tuy thơm ngọt nhưng ta cũng chẳng mê mẩn đến thế. Cũng như món đậu hũ tể thái hôm trước, ăn cũng được, nhưng chẳng có gì đặc biệt. Vậy mà không hiểu vì sao có người lại khen ngợi hết lời… Hay là khi đó bụng đói nên cảm thấy ngon?
Ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ, thấy mưa lất phất rơi xuống rặng trúc xanh, chính là rặng trúc ta cùng quân nói chuyện hôm trước. Mưa phủ hơi nước, trúc xanh ướt đẫm, lại sinh vẻ thanh nhã khác thường. Chợt nhớ đến những lời chê trách trúc xanh lần trước, trong lòng ta không khỏi xấu hổ. Hóa ra hôm đó bao nhiêu lời oán thán là vì ta mang định kiến với chúng. Nghĩ lại, chúng cũng có lúc dịu dàng khiến lòng ta rung động.”
Viết đến đây, tay nàng dừng lại. Cầm bút thật lâu, cuối cùng không viết tiếp câu nào nữa, chỉ lặng lẽ ghi:
"Minh Nguyệt quân, Minh Nguyệt quân..."Lặp lại hai lượt, rồi cuối cùng viết:
"Nguyện quân an khang, thuận hoà."Đến đó, nàng không viết thêm được chữ nào. Kỳ thật nàng muốn nói nhiều hơn, nhưng sao có thể? Bao nhiêu tâm sự chất chứa trong lòng, há có thể đặt bút ghi ra? Những điều thật sự muốn nói, nàng không thể hé lộ nửa câu, càng không thể để người khác nhìn thấy, nghe thấy, mà chê cười. Nàng cảm thấy, nếu cứ tiếp tục như vậy, mình sớm muộn cũng sẽ hóa điên. Bao năm qua nàng học làm hiền thê, đến lúc thực sự bước vào hôn nhân, có lẽ nàng cũng không đến nỗi thất bại. Nhưng mỗi một ngày trôi qua, đều là một lần giằng xé, một lần chịu đựng. Có cách nào giải thoát hay không?
Đột nhiên, nàng nghĩ đến hài tử. Một đứa trẻ mang dòng máu của nàng, một hài tử ngoan ngoãn hiểu chuyện, gọi nàng một tiếng “mẫu thân”. Nàng sẽ yêu nó, chăm chút cho ăn mặc, dạy nó đọc sách học chữ, nhìn nó từng ngày lớn khôn. Như vậy, cả đời này nàng cũng có thể xem như đã sống trọn, cũng để lại được điều gì đó cho thế gian. Khó trách, phụ nhân ở thế gian này đều xem trọng con cái đến vậy. Vậy thì nàng phải nhanh chóng có một hài tử của riêng mình, trước khi bản thân thực sự trở nên điên dại. Huống hồ, bất kể là cha mẹ nàng hay cô mẫu, nếu biết nàng có tâm nguyện ấy, chắc chắn cũng sẽ vui mừng.
Buổi chiều, mưa đã tạnh. Trình Cẩn Tri liền đến Hiền Phúc Viện, đem lời Tần Gián nói với Tần phu nhân. Tần phu nhân hừ lạnh một tiếng, mặt trầm xuống: “Hắn thì giỏi làm ra vẻ lấy lòng! Nếu đã là đến Thẩm gia, ta tự mình đến nói với Thẩm phu nhân, cũng chẳng phải không quen biết, đâu cần hắn ra mặt? Đúng là đồ vắt chanh bỏ vỏ, không nhận thân thích!”
Giọng bà đầy căm hận: “Ta tuy là mẹ kế, nhưng trước giờ không hề bạc đãi hắn, lo liệu chuyện ăn mặc, học hành đều một tay ta thu xếp. Vào cửa còn chưa đầy tháng, đã phải nghĩ cách làm cho hắn vui, có thứ gì tốt lại không ưu tiên cho hắn? Hắn từ ngoài đọc sách trở về, ta luôn bảo người chuẩn bị sẵn giường chiếu, thức ăn đầy đủ, đích thân hỏi han. Ta đâu có đòi hắn gọi ta là mẹ, chỉ mong hắn đối với Vũ nhi chiếu cố đôi phần, cũng là đệ đệ hắn đó thôi! Hừ, hắn đối với cả nhà Tần gia này còn chẳng bằng một người ngoài!”
Trình Cẩn Tri chỉ trầm mặc. Đợi một lát, thấy Tần phu nhân dần bình tâm mới khẽ hỏi: “Vậy… mẫu thân định để Vũ đệ đến Thẩm gia học thật sao?”
Tần phu nhân tức giận một hồi, cuối cùng cũng mềm giọng: “Cũng được, có được thầy giỏi vẫn là điều tốt.”
“Vậy… là biểu ca đi nói, hay mẫu thân tự đến?”
“Ai cần hắn đi! Ta tự đến nói là được, miễn cho mang ơn người!” Tần phu nhân nổi nóng, nhưng rồi lại tự mình sửa lời: “Thôi, nhờ thì nhờ đi, hắn đã chịu mở lời, cũng không cần làm mọi chuyện khó coi. Dù sao hắn là người bên cạnh Thái tử, lại là tương lai hầu gia, Vũ nhi về sau còn phải trông vào hắn.”
“Con cứ về nói với hắn, ta đồng ý. Thẩm gia cũng không tồi, đa tạ hắn có lòng. Sau này ta sẽ bảo Vũ nhi đích thân cảm tạ một phen, để hắn yên lòng.”
Trình Cẩn Tri ngoan ngoãn đáp: “Dạ, chờ biểu ca trở về, con sẽ bẩm lại.”