Chương 9: Kim sắc phượng tiên hoa

Thấy hai cô nương hớt hải chạy từ trong khách điếm ra, trong lòng Vương Điền không khỏi ngạc nhiên, nhưng nhớ tới lời của tiểu nhị, đành bạo gan đi tới.

“Cô nương, cô là người muốn mua hoa sao?”

“Đúng vậy, tiểu thư nhà ta muốn mua hoa, ngươi là vị nông dân trồng hoa à?” Lê Anh phản ứng rất nhanh, sắc mặt đã bình tĩnh lại.

Vương Điền nghe vậy liền buông lỏng cảnh giác, hào hứng nói: “Đúng vậy, chính là ta. Ta nghe tiểu nhị nói hai cô nương muốn mua hoa, chỉ là không biết hai cô nương muốn mua hoa gì, mua bao nhiêu?”

Gặp được Vương Điền, A Vãn mới bớt nôn nóng chút, thấy hắn ta chỉ còn một mình liền hơi ảo não, nàng nghe hắn ta nói vậy liền đáp: “Bạch thược, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”

Vương Điền nhìn về phía A Vãn, hồi lâu sau mới ngập ngừng hỏi: “Cô nương, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?”

A Vãn còn chưa kịp trả lời đã thấy một thiếu nữ tầm 15, 16 tuổi mặc áo vàng tay ôm một giỏ tre đầy ắp hoa tươi từ ngõ nhỏ vội vàng chạy tới, ríu rít như một chú chim nhỏ.

“Cha ơi, sao người lại ra ngoài sớm vậy, chẳng phải người muốn ngủ thêm chút sao?” Thiếu nữ vừa thấy Vương Điền liền giả vờ giận dỗi, cặp mắt hạnh xinh đẹp mở to nhưng không tạo được chút uy hϊếp, chỉ khiến người khác thấy tinh nghịch đáng yêu.

Vương Điền xấu hổ liếc nhìn A Vãn, lại lén kéo kéo góc áo thiếu nữ giả vờ tức giận: “Cha có chuyện quan trọng cần nói, con về trước đi.”

“Không được, con không tin lời cha nói đâu, có chuyện gì con cũng có thể nói mà.”

Thiếu nữ kia nói, cười khanh khách nhìn về phía Lê Anh, cố ý phớt lờ A Vãn vừa đen vừa gầy bên cạnh: “Vị tiểu thư này muốn mua hoa gì? Cô có thể nói với ta, nhà ta chính là nhà trồng hoa tốt nhất trấn Tĩnh Dương đấy.”

Lê Anh chăm chú nhìn tiểu thư nhà mình, sợ thiếu nữ kia chọc giận nàng.

Thật không ngờ tiểu thư không những không giận ngược lại còn mỉm cười gọi: “Lan Hương.”

Lan Hương nghe vậy nhìn về phía A Vãn kinh ngạc hỏi: “Cô nương biết ta?”

A Vãn chỉ vào rổ hoa thơm ngát đầy phượng tiên hoa, mỉm cười hỏi: “Năm nay nhà cô có trồng được nhiều kim sắc phượng tiên hoa không?”

Kim sắc phượng tiên hoa: Kim sắc phượng tiên hoa (金色凤仙花) là một loài hoa có màu vàng rực rỡ, thuộc họ Balsaminaceae. Ở Việt Nam, phượng tiên hoa còn được gọi là hoa móng tay, hoa bóng nước. Loài hoa này có cánh mỏng, mềm mại và hình dáng thanh tú, thường nở rộ vào mùa hè.

Trong văn hóa phương Đông, phượng tiên hoa tượng trưng cho sự dịu dàng, kiên cường và sắc đẹp. Nếu là kim sắc phượng tiên hoa (phượng tiên hoa màu vàng), nó còn mang ý nghĩa của sự thịnh vượng, may mắn và phú quý.

Lan Hương sửng sốt, ngay sau đó liền phản ứng lại, nàng ấy hưng phấn ôm chặt A Vãn, kích động gọi to: “Tiểu A Vãn nhà họ Tạ, cô chính là A Vãn!”

Lúc này Vương Điền mới ngộ ra, khuôn mặt chất phác nở nụ cười hớn hở: “Ta đã nói cô nương nhìn rất quen mắt, thì ra là A Vãn, đã nhiều năm không gặp, con đã đạu biến rồi.”

“Là biến dạng, biến gầy, biến đen.”

Lan Hương nhìn một lượt A Vãn từ trên xuống dưới, vừa nhìn liền nghẹn ngào, đau lòng nói: “Nhất định là cô đã chịu khổ rất nhiều, đều tại mụ đàn bà đó. Nhất định là do bà ta ngược đãi cô, ta đã nói bà ta không phải loại tốt đẹp gì, cô còn không thèm tin lời ta.”

Đúng là lời thật mất lòng, Lý thị là nha hoàn mẫu thân mang tới nhà họ Tạ, lại nhìn A Vãn lớn lên từ nhỏ, đối với nàng mà nói, Lý thị thân thiết còn hơn cả vυ" nuôi.

Hơn nữa Lan Hương từ nhỏ tính tình đã nóng nảy, mỗi lần nhắc đến Lý thị đều phải chửi vài câu thô tục, A Vãn bị kẹt ở giữa cực kỳ khó xử, lâu dần đương nhiên A Vãn thấy không vui.

Hai người vì vậy cạch mặt nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng không ngoại lệ, mỗi lần đều là Lan Hương xuống nước đi xin lỗi trước.

Những năm ở trấn Tĩnh Dương là khoảng thời gian A Vãn hạnh phúc nhất, mẫu thân vẫn còn, không lo cơm ăn áo mặc, còn có được một người bạn tốt như Lan Hương.

Tiếc là kiếp trước khi đi qua trấn Tĩnh Dương, Tiền ma ma quản thúc nghiêm ngặt, nàng lại không có chính kiến, chỉ biết một dạ hai vâng sợ đắc tội người khác. Đừng nói gặp lại cố nhân, ngay cả muốn ra khỏi phòng cũng phải nhìn sắc mặt của Tiền ma ma.

“A Vãn, giờ cô đang ở đâu? Chừng nào cô mới trở về trấn Tĩnh Dương vậy, có phải sau này sẽ không rời đi nữa không?”

Lan Hương giống hệt ngày nhỏ, miệng nói không ngừng, mỗi khi mở miệng đều như pháo hoa nổ bùm bùm.

A Vãn vui vẻ, nét mặt càng rạng rỡ hơn, nàng kể sơ qua chút chuyện của mình cho Lan Hương nghe, chỉ không nhắc đến chuyện đã gϊếŧ Ngô Sơn Đại, chỉ nói sau này sẽ không còn liên quan đến nhà họ Ngô nữa.

“Đáng ra nên cắt đứt từ sớm rồi, vừa nhìn đã thấy tên họ Ngô kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì, trông cứ lấm la lấm lét. Nhưng giờ cô trở về nhà họ Tạ thực sự sẽ không có vấn đề gì sao? Năm đó nương cô…”

“Lan Hương.” Có Lê Anh ở đây, A Vãn không muốn bàn luận về chuyện của mẫu thân nàng.