Sau khi Lê Anh trở về kể lại, vị nông phụ Tam nương trồng hoa ở đây bốn năm trước đã qua đời, nhưng phu quân nàng vẫn tiếp tục bán hoa. Ngày mai hắn đi ngang qua tửu lâu tiểu nhị sẽ giúp ngăn lại.
A Vãn nghe vậy trong lòng không khỏi thổn thức, trong đầu hiện lên hình ảnh một tiểu cô nương tay cầm lẵng hoa.
Nàng ngồi dưới ánh đèn hồi lâu, mãi đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ mõ báo canh giờ vang lên A Vãn mới ngáp một cái đi nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau tiểu nhị tới gõ cửa phòng nói người bán hoa đã tới khách điếm rồi.
Vừa hay lúc này A Vãn cũng rửa mặt xong, nàng liền đưa theo Lê Anh vội vàng bước xuống lầu.
A Vãn không định chạy vội tới, nhưng hành lang trong khách điếm lại quá hẹp, đến khi nàng ý thức được sắp va phải người khác đã không còn kịp nữa. Người nọ vốn đã uống đến say khướt, vừa bị A Vãn đυ.ng phải đã giật mình lùi về sau suýt thì ngã xuống. Người kia hoảng loạn vội bám chặt vào hai bên lan can để giữ thăng bằng, đồng thời cũng chắn ngang đường A Vãn không để nàng tiến thêm một bước.
Càng đáng sợ hơn là thần trí hắn vẫn chưa tỉnh táo, chỉ ngước cặp mắt đỏ hồng nhìn nàng, tủi thân nói: “Ngươi đẩy ta! Ta đã nói không uống nữa rồi… mà ngươi còn đẩy ta… Không được, ta không uống nổi nữa… Đầu đau quá… Còn phải viết nữa à? Không được, ta say rồi, không viết nổi nữa, nếu ngươi còn không tin thì nhìn đi, ngươi nhìn tay ta đang run bần bật nè, nó cũng uống say rồi, đứng không vững nữa…”
Quý Chiêu Thụ như đứa trẻ bị hiểu lầm vội vàng giải thích, còn giơ tay bắt A Vãn xác nhận.
A Vãn mím chặt môi nhìn chằm chằm đối phương, hai người gần sát nhau, thậm chí nàng còn nhìn rõ từng cọng lông mi của Quý Chiêu Thụ. Khoảnh khắc đó nàng chỉ thấy tim mình sắp ngừng đập vì sợ, tai ù đi, mắt cũng mờ mịt tựa như cả thế giới chỉ còn duy nhất một hình ảnh, khuôn mặt xa lạ mà quen thuộc của Quý Chiêu Thụ.
“Ai da Quý tổ tông của ta! Mới chớp mắt một cái sao ngươi đã chạy về đây rồi.”
Thanh âm đột ngột vang lên kéo A Vãn trở về thực tại, nàng nhìn về phía Bao Tử Đồng đang chạy vội vào thầm thở phào.
Nàng phải chạy! Chạy thật nhanh!
A Vãn thầm nhủ trong lòng, nghiêng người định lách đi, không ngờ Quý Chiêu Thụ lại lần nữa duỗi dài tay chắn ngang đường nàng, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Ngươi đẩy ta, ngươi không được đi… ngươi phải ở đây cùng ta… đúng, ở cùng ta… ta không uống rượu nữa… chúng ta đều không được uống…”
Uống uống uống, ngươi có mà uống đến chết!
A Vãn bực bội, dưới tình thế cấp bách đành đẩy hắn một cái, nếu vừa rồi Quý Chiêu Thụ có thể miễn cưỡng dùng hai tay tạm chống đỡ, thì cú đẩy này hoàn toàn khiến hắn mất trọng tâm.
Vì thế A Vãn được tận mắt thấy hắn “ùng ục” một cái, trực tiếp lăn đến trước mặt Bao Tử Đồng, Bảo Tử Đồng bị dọa sợ tới mức tỉnh hẳn rượu.
“Ôi mẹ ơi, ngươi… ây da, tổ tông của ta, ngươi có sao không? Mau ngồi dậy ta xem xem.”
Quý Chiêu Thụ đau đến nhíu mày, may có Bao Tử Đồng dìu mới loạng choạng đứng lên. Lúc ngẩng đầu tầm mắt vừa hay chạm phải A Vãn đang chuẩn bị chuồn, hắn buồn bực gọi:
“Ngươi lại đây… oẹ!”
“Quý! Chiêu! Thụ! Ta phải gϊếŧ ngươi!” Bao Tử Đồng hét muốn nổ phổi, hắn ta nhìn bãi nôn trên người mình thiếu điều ngất ngay tại chỗ.
A Vãn cúi đầu chạy như bay.
Lê Anh càng không biết nên làm thế nào, thấy tiểu thư nhà mình đánh bài chuồn, nàng ấy nào dám tiếp tục ở lại.
Mãi đến khi chủ tớ chạy tới cửa, Lê Anh mới hoàn hồn hỏi: “Tiểu thư, người kia sẽ không bị sao chứ?”
A Vãn lắc đầu cố điều hòa nhịp thở. Tối qua vì để tránh mặt Quý Chiêu Thụ mà cả đêm nàng không dám ló mặt ra cửa, ai ngờ người tính không bằng trời tính, mới sáng sớm đã đυ.ng phải hắn.
“Sẽ không đâu, chỉ năm sau bậc thang, không chết được.”
Tuy ngoài miệng A Vãn nói vậy nhưng trong lòng vẫn nơm nớp lo sợ, lỡ như Quý Chiêu Thụ có vấn đề gì chắc chắn người nhà họ Quý sẽ không bỏ qua cho nàng. Huống hồ Quý Chiêu Thụ lại là người đa nghi, tính tình cổ quái, dù không xảy ra chuyện, đến khi hắn tỉnh rượu nhất định sẽ tới tìm nàng tính sổ.
Nghĩ đến đó, A Vãn không khỏi muốn bỏ chạy thật xa.