Tiền ma ma thấy sắc mặt A Vãn không tốt, trong lòng thầm chế giễu, là đích nữ thì đã sao, ai kêu mẫu thân nàng chết sớm, giờ nhà họ Tạ do phu nhân nắm quyền, một nha đầu lớn lên từ nông thôn như nàng còn có thể làm nên trò trống gì? Muốn vùng vẫy ra khỏi bầu trời này chẳng khác nào tự lấy đá đập chân.
Muốn bà ta nhả ra số tiền đã nuốt vào, thực là si tâm vọng tưởng.
“Tiểu thư, nếu không còn gì nữa lão nô xin phép cáo lui.” Tiền ma ma cúi đầu cười đắc ý, còn chưa để A Vãn đồng ý đã rời đi.
A Vãn nhìn chằm chằm bóng lưng Tiền ma ma, khoé miệng hơi nhếch lên: “Tự cho mình thông minh.”
Lê Anh không hiểu sao đột nhiên sống lưng lại như có dòng nước lạnh chảy qua, không khí trong phòng cũng lạnh đi vài phần.
Rất nhanh trời đã sập tối, vài người còn sót lại trên phố cũng biến mất, nhưng ngược lại khách điếm lại náo nhiệt lên nhiều, ăn cơm, uống rượu, nghỉ chân, mọi người đều ra khỏi phòng.
A Vãn sợ lại phải chạm mặt Quý Chiêu Thụ nên không xuống ăn cơm, chỉ nhờ Lê Anh mang đồ ăn vào phòng.
Đồ ăn vừa được mang tới, Tiết Thâm đã sốt ruột đi vào đưa đồ trong tay cho A Vãn, lời ít ý nhiều nói: “Cầm lấy.”
A Vãn hơi ngập ngừng, ngay sau đó cặp mắt đen láy của nàng loé lên ánh sáng khác lạ tràn đầy ý cười không thể tan đi: “Ngươi quên rồi à, ta không có tiền cho ngươi đâu.”
Tiết Thâm thấy A Vãn cười lại càng thêm mất kiên nhẫn, hắn trực tiếp ném hai gói bánh hoa quế lên bàn: “Thích thì ăn.”
Nói xong Tiết Thâm như đã hoàn thành nhiệm vụ, hắn không thèm ngoảnh đầu lại mà rời đi thẳng, đến cả một ánh mắt dư thừa cũng không có.
Lê Anh lắc đầu cười nói: “Tiểu thư, người coi tính nết của Tiết hộ vệ kìa, biết thì thấy hắn tới tặng đồ, người không biết khéo còn tưởng hắn tới cãi nhau không chừng.”
“Người có nghìn mặt, lòng có muôn màu, nếu tính ai cũng như nhau chẳng phải sẽ không còn thú vị nữa sao.” A Vãn không chút để tâm cười nói.
Sống lại một đời, cách nàng nhìn người nhìn vật cũng khác đi, trước kia nàng luôn cảm thấy những người làm việc trái đạo lý đều là kẻ ác, quyết không kết giao với những người này, sợ bị đối phương dạy hư; mà những kẻ thanh tao nhã nhặn tuyệt đối là người tốt, nàng ép dạ cầu toàn chiều lòng họ, chỉ sợ đắc tội đối phương.
Giờ nghĩ tới, thật đúng là ngây thơ đến đáng thương, trên đời này nào có cái gọi là người tốt người xấu, mọi tiêu chuẩn đánh giá người khác chỉ dựa trên việc người nọ có lợi cho mình không thôi.
“Lát nữa ngươi xuống hỏi chưởng quầy vài câu giúp ta, quanh đây có nông phụ nào tên là Tam nương trồng hoa hay không, nếu không có thì hỏi xem còn ai khác bán hoa không.”
“Vâng, nhưng tiểu thư muốn mua hoa làm gì ạ?”
“Tặng người.”
Lê Anh thấy sắc mặt A Vãn không tốt, ý cười vừa rồi cũng không còn nên không dám hỏi nhiều, sau khi hầu hạ A Vãn dùng bữa xong liền bưng chén đũa lui xuống.
A Vãn nhìn hai gói bánh hoa quế trên bàn, khóe miệng cười cười nhưng ngay sau đó lại tắt lịm.
Những hồi tưởng và hối hận nàng chưa từng thổ lộ tựa như lòng trắng trứng gà, chỉ chọc nhẹ một cái liền vỡ nát.
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ chẳng còn.
Nàng từng oán hận mẫu thân qua đời quá sớm, không thể bảo vệ nàng. Cũng từng oán hận mẫu thân nhất thời nông nổi mang nàng rời khỏi nhà họ Tạ khiến nửa đời của nàng sống trong tuyệt vọng. Mãi đến khi nàng thành thân, gả cho người ta, mới dần hiểu cho mẫu thân.
Nàng chưa từng động lòng với Quý Chiêu Thụ, cũng chưa từng tiếp xúc da thịt với hắn, nhưng dù là vậy nàng cũng không cách nào chấp nhận Quý Chiêu Thụ tiếp xúc với nữ nhân khác.
Nhưng mẫu thân từ nhỏ đã quen biết phụ thân, hai người là thanh mai trúc mã, từng hẹn ước một đời một kiếp một đôi người. Nhưng ngay khoảnh khắc mẫu thân lâm bồn phụ thân lại nói với bà, ông đã có nữ nhân khác bên ngoài, mà nữ nhân kia cũng đang mang thai đứa con của ông.
A Vãn không cách nào tưởng tượng mẫu thân lúc ấy đang bước nửa bước chân vào cửa tử nghe được lời này đang có tâm trạng gì, cũng không hiểu sao phụ thân phải chọn ngay lúc ấy tàn nhẫn nói cho mẫu thân nghe chân tướng.
Chỉ biết cuối cùng mẫu thân như ông mong muốn, rời khỏi ông, rời khỏi nhà họ Tạ.
Tình yêu thiếu chân thành chỉ còn lại giả dối.
Bọn họ cuối cùng vẫn phụ lời hứa hẹn thuở thiếu thời.
A Vãn cười khổ hít sâu một hơi tự cảnh tỉnh mình đừng đi vào vết xe đổ của mẫu thân năm xưa.