Chương 6: Nhà họ Quý có ba con trai

Ở Bình Châu không ai không biết nhà họ Quý có ba người con trai, con cả là Quý Công Mãn học thức uyên bác, là một tài tử, con thứ Quý Chiêu Thụ là người ham mê chốn hồng trần, là một lãng tử, con út Quý Hành tuổi còn nhỏ tính tình thật thà chất phác, nhưng lại là một kẻ ngốc.

Mà người cầu hôn nàng đích xác là con thứ Quý Chiêu Thụ, nếu đối phương chỉ là một lãng tử ham mê chốn hồng trần thì cũng đành vậy, dù sao khi đó nàng chỉ muốn tìm một chỗ dung thân, gả cho lãng tử hay kẻ ngốc cũng không sao.

Nhưng ngàn vạn lần A Vãn không nghĩ đến, mới hôm trước nhà họ Quý vừa tới cầu hôn, hôm sau đã phái người đón nàng vào cửa, hành xử vội vàng hấp tấp như vậy chỉ cần là người có đầu óc đều sẽ ý thức được có gì đó không ổn.

Nàng chạy tới chất vấn Ngụy thị, Ngụy thị vẫn tìm cách lảng tránh, mãi đến khi nàng lấy cái chết ra ép buộc mới nói ra sự thật.

Hóa ra Quý Chiêu Thụ không chỉ là một lãng tử mà còn là người mù, tai điếc, còn là một phế nhân hai tay tàn phế, hiện giờ đang nằm liệt trên giường tính mạng nguy ngập.

Sở dĩ nhà họ Quý rước nàng vào cửa là bởi coi trọng mệnh cách của nàng, muốn mau chóng cưới nàng về xung hỉ cho Quý Chiêu Thụ.

Ngụy thị sợ nàng lén trốn đi nên ra lệnh cho ma ma nhốt nàng vào phòng chứa củi, không cho ăn uống, mãi đến ngày hôm sau bị đưa lên kiệu hoa.

Lần đầu A Vãn nhìn thấy Quý Chiêu Thụ là khi hắn nằm trên giường bệnh, hai người không bái thiên địa, không tổ chức tiệc cưới, ngay cả rượu hợp cẩn cũng chưa uống.

“Tướng công…” Nàng chỉ rụt rè gọi một tiếng, thậm chí còn chưa nhìn rõ mặt mũi hắn trông như thế nào, đã bị một bình gốm sứ bay tới đập vào trán, máu chảy đầy mặt.

“Cút!” Đây là câu đầu tiên Quý Chiêu Thụ nói với nàng.

Cuộc hôn nhân của hai người chỉ kéo dài vỏn vẹn ba tháng, không giống một đôi phu thê bình thường, chỉ như một vở hài kịch.

“Tiểu thư, tiểu thư sao vậy ạ?”

Lê Anh chạy tới, thấy trên trán A Vãn toàn mồ hôi lạnh thì sợ tới mức vội đỡ nàng đi về phòng.

A Vãn lắc đầu: “Ta không sao, chỉ là trong người hơi mệt thôi.”

“À, những người khác đâu rồi?” A Vãn lên tiếng hỏi. Bản thân đột ngột chạy lên lầu không biết những người khác sẽ nghĩ thế nào.

“Tiền ma ma đang ở dưới lầu nói chuyện với chưởng quầy, Tiết hộ vệ không biết đã đi đâu nữa, Dương thúc nói xe ngựa bị hỏng hóc, ông ấy phải đi tìm người kiểm tra ạ.”

Lê Anh vừa nói xong Tiền ma ma đã hùng hổ bước vào lớn tiếng mắng: “Tên khốn kiếp đáng bị trời phạt! Lỗ tai mọc nhiều lông như khỉ suýt chút đã hại chết bà già này vậy mà còn có mặt mũi đòi nhiều tiền của ta như vậy. Cũng không thèm nghĩ thử bà già này lấy đâu ra nhiều bạc như vậy, ta khinh, đúng là vô sỉ!”

A Vãn nhíu mày chợt nhớ tới một sự kiện.

Trước đây đúng là trong thư nàng viết gửi cho phụ thân đúng là có nói muốn năm mươi lượng bạc chữa bệnh cho Ngô Sơn Đại. Kiếp trước, trước khi rời đi nàng từng hỏi Tiền ma ma số bạc đó nhưng ngay cả một đồng cũng chưa từng thấy.

Nghĩ đến đây A Vãn lộ ra vẻ mặt khó xử, chần chừ hỏi: “Ngày trước ta viết thư cho phụ thân nói cuộc sống ở nhà họ Ngô quá khổ sở, dưỡng phụ của ta lại vừa bị đánh gãy chân nên muốn phụ thân cho ta năm mươi lượng bạc để sống tiếp, về việc này không biết Tiền ma ma từng nghe phụ thân nói qua chưa?”

Tiền ma ma nghe vậy mặt trắng bệch ấp úng nói: “Cái này, việc này ta…”

“Nếu ma ma không nhớ cũng không sao, đợi đến khi về ta sẽ tự hỏi phụ thân.”

Tiền ma ma vờ như chợt nhớ ra cái gì, đột nhiên nói: “Đúng rồi, nếu không có tiểu thư nhắc nhở lão nô cũng suýt quên mất. Là như vầy, lúc trước đúng là lão nô có nhận được một túi tiền nhưng không phải do lão gia đưa cho mà là do phu nhân đưa.”

A Vãn mỉm cười nói: “Nếu là vậy thì túi đồ đó đâu?”

Tiền ma ma lộ ra dáng vẻ ủ rũ khó xử đáp: “Ài, tiểu thư nhất định không được hiểu lầm lão nô, không phải do lão nô không nghĩ cho người mà là phu nhân từng nói đây là tiền cho Lý thị, lão nô… cũng không dám tự ý định đoạt.”

A Vãn cười lạnh trong lòng, thật là một nô bộc dám chèn ép chủ nhân, chưa gì đã dùng Ngụy thị uy hϊếp nàng.

Cũng tốt, nàng còn đang lo không biết phải ra tay từ đâu. Nếu giờ chưa động vào Ngụy thị được thì tạm nhổ bớt nanh vuốt của bà ta vậy. Đời này nàng phải để Ngụy thị và đứa con gái bảo bối Tạ Cẩm Nhàn của bà ta nếm trải báo ứng của bản thân.

Những kẻ trước đây từng ức hϊếp nàng, A Vãn thề một kẻ cũng không bỏ sót!