Chương 5: Bình hoa yếu ớt

Nam tử ngồi cạnh Quý Chiêu Thụ nhìn một màn này hài hước nói: “Chà chà, không hổ là Quý đại thiếu gia nhà ta, vừa nhìn một cái đã khiến tiểu cô nương nhà người ta mê như điếu đổ lúc này sợ là mặt đã đỏ đến mức không dám gặp người khác rồi đấy.”

Quý Chiêu Thụ không đáp lời hắn ta, cặp mắt đen như mực nhìn chằm chằm hướng A Vãn rời đi, sau một lúc lâu đáy mắt ánh lên một tia bất đồng:

“Ngươi nói vị cô nương kia để ý đến bổn thiếu gia?”

“Đương nhiên rồi, nếu không sao nàng ấy vừa thấy ngươi liền sợ tới mức chạy thục mạng như một chú thỏ xám chứ?”

Thỏ xám?

Quý Chiêu Thụ bị hình ảnh đối phương liên tưởng chọc cho bật cười, hắn hồi tưởng lại dáng vẻ của cô nương vừa rồi, áng chừng khoảng mười lăm mười sáu tuổi, trên người mặc vải vụn ngắn cũn cỡn, đầu tóc rối bù, khuôn mặt gầy không còn chút thịt, cơ thể cũng vậy. Sợ là hắn chạm vào cũng bị cộm tay, nhưng đôi mắt đó thật sự rất xinh đẹp, như những trái nho được ngâm trong nước, đen láy sáng ngời.

Chỉ tiếc bên trong chỉ toàn hoảng loạn sợ hãi không hề có vẻ ngượng ngùng vui vẻ như những gì Bao Tử Đồng nói.

Không thú vị.

Quý Chiêu Thụ không có chút hứng thú đối với loại bình hoa nhát gan lại yếu ớt này.

“Chiêu Thụ, Tử Đồng, cuối cùng ta cũng đợi được hai người tới rồi.”

Đúng lúc này một nam tử trung niên cười lớn thong thả bước vào, vừa thấy Quý Chiêu Thụ đến liền kích động bước nhanh tới dang tay ôm chầm lấy, tay không ngừng vỗ lưng Quý Chiêu Thụ, gã ta hưng phấn nói: “Đã lâu không gặp, hai vị huynh đệ vẫn khỏe chứ? Huynh trưởng là ta đây nhớ hai đệ muốn chết.”

Quý Chiêu Thụ vừa rồi có chút lơ đãng lập tức bị cái vỗ vai này làm cho giật mình, hắn ho khan hai tiếng dở khóc dở cười: “Nếu Mãng huynh còn vỗ như vậy e là hiền đệ này muốn khỏe cũng không được.”

Chu Mãng Thân phản ứng lại, gã cười ha hả lại đánh thêm một quyền vào vai Quý Chiêu Thụ: “Đệ đó, cơ thể quá yếu, nhưng không sao, gần đây huynh trưởng vừa kết giao với một người, công phu của hắn không tệ, lát nữa ta sẽ giới thiệu với một chút, cũng để hắn chỉ hai đệ vài chiêu thức phòng thân.”

Hai câu sau Chu Mãng nói lấp lửng, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc hơn nhiều.

Quý Chiêu Thụ ngầm hiểu, rồi lại bất lực cười khổ nói: “Mãng huynh, thực không dám giấu, lần này đệ và Tử Đồng tới Tĩnh Dương thứ nhất là để gặp huynh, thứ hai là vì giúp gia phụ đưa lễ vật, giờ đệ đã đưa lễ vật đến nên ngày mai hai bọn đệ phải trở về Bình Châu rồi.”

“Cái gì? Về nhanh thế sao? Nhưng bọn họ vẫn còn muốn gặp đệ mà.” Chu Mãng Thân cau mày hiển nhiên có chút thất vọng.

Tử Đồng bên cạnh vội lên tiếng hoà giải cười ha ha vừa đẩy hai người ra ngoài vừa nói: “Sáng nay có rượu sáng nay say, khó khăn lắm huynh đệ chúng ta mới gặp mặt khoan nói đến những chuyện phiền lòng này, vẫn nên nhanh tìm nơi vui chơi thoải mái mới hay.”

“Ầy, đã là lúc nào rồi mà Tử Đồng hiền đệ vẫn còn tâm tư trêu hoa ghẹo nguyệt chứ.” Chu Mãng Thân chỉ vào Tử Đồng vẻ mặt không chút nể nang nói.

A Vãn dựa vào vách tường nhìn bóng lưng ba người rời đi mới nhẹ nhàng thở phào một hơi, nhưng sâu trong mắt lại nảy sinh bất an.

Quý Chiêu Thụ, sao nàng lại gặp Quý Chiêu Thụ ở đây.

Nghĩ đến cảnh vừa rồi, A Vãn lập tức túm chặt vạt áo tay run lên.

Trước kia có người nói với A Vãn, thuở thiếu thời phu quân nàng cũng là một người ăn chơi phóng khoáng, là đại tài tử anh dũng khí phách, khi đó nàng không tin. Vì Quý Chiêu Thụ chính là kẻ mắt mù tai điếc, một nam nhân hai tay bị tàn tật thâm sâu khó lường.

Từ khi hai người thành thân đến khi nàng bị hưu bỏ, số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hắn oán nàng, ghét nàng, thậm chí là hận nàng, những thứ này A Vãn đều biết, chỉ là nàng không hiểu, Quý Chiêu Thụ rõ ràng không thích nàng vì sao còn đồng ý cưới nàng, đến khi cưới nàng về sao lại ngó lơ nàng.

Khi ấy phụ thân và tổ mẫu đều đã qua đời, vốn dĩ đại công tử nhà họ Trương được định hôn ước với nàng cũng lấy lí do bát tự không hợp từ hôn, ngay trong khoảnh khắc nàng thấp thỏm lo âu, vậy mà nhà họ Quý lại tới cửa cầu hôn.

Trái với nhà họ Tạ làm thương nhân nhuốm hơi thở phàm tục, nhà họ Quý nổi danh là thư hưu thế gia. Quý lão gia là đại nho nổi tiếng khắp Lạc quốc, môn đồ trải rộng khắp thiên hạ, nghe nói ngay cả thừa tướng đương triều cũng phải gọi ông một tiếng “lão sư”.

Một gia đình cao quý như vậy lại ngỏ lời cầu hôn nàng.

Nhưng A Vãn còn chưa vui mừng được hai ngày đã bị đập thành từng mảnh vụn.