Một thiếu niên toàn thân mặc đồ đen cưỡi ngựa đuổi tới, mặt mũi hắn khôi ngô tuấn tú, cử chỉ tao nhã hoàn toàn không giống hạ nhân thân phận thấp kém, giống một công tử đang dạo chơi thì đúng hơn.
Sinh thời A Vãn không biết nhiều về Tiết Thâm, mãi đến khi chết mới thường xuyên nghe người khác nhắc tới hắn, có người nói sau khi hắn rời nhà họ Tạ liền đi tòng quân, có người nói hắn là thiếu niên đầy hứa hẹn lập nhiều chiến công, còn có người nói hắn vốn là con nhà trung lương, chỉ vì bị hãm hại mới trở thành người hầu trong nhà họ Tạ.
Giờ nghĩ kỹ lại, A Vãn cảm thấy những lời đồn này không hẳn là những lời đồn vô căn cứ, có điều không biết phụ thân biết những gì về hắn, sao lại sắp xếp hắn ở bên cạnh nàng.
“Ngươi đi mua giúp ta hai khối bánh hoa quế lại đây.” A Vãn giấu đi suy đoán trong lòng, cười nói.
Tiết Thâm ngước mắt nhìn A Vãn mím môi không nói.
A Vãn khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
“Tiền.” Tiết Thâm cau mày lời ít ý nhiều.
A Vãn có chút xấu hổ, nàng theo bản năng lần mò tay áo, lại chợt ý thức được mình hiện tại nghèo đến mức chỉ còn mỗi cái thân xác này, nào có tiền bạc gì đâu.
Tiết Thâm đoán được hoàn cảnh bí bách của A Vãn, hắn không kiên nhẫn “cha” một tiếng kéo dây cương quay đầu rời đi.
A Vãn thầm thở dài, thật là một văn tiền cũng làm khó anh hùng.
Việc mua bánh hoa quế cứ vậy mà được gác sang một bên, nhưng còn một việc khác A Vãn nhất định phải làm.
Xe ngựa dừng trước “khách điếm Trường Phúc”, cách tấm mành trướng Tiền ma ma hô: “Tiểu thư, mau xuống đi.”
Lê Anh tuy vừa vào phủ chưa được bao lâu nhưng vẫn hiểu biết phép tắc, nàng ấy vội tiến lên giúp A Vãn vén mành cẩn thận đỡ nàng xuống xe ngựa.
Những người bên ngoài nhìn thấy cảnh đó bất giác liên tưởng một tiểu cô nương trắng trẻo yếu đuối đang cung kính đỡ một thiếu nữ vàng vọt xanh xao vào khách điếm.
Có người không nhịn được trêu chọc nói: “Thời buổi này chủ tử không giống chủ tử, hạ nhân không giống hạ nhân, giống như ngươi và ta đều như nhau cả.”
Một người khác cũng không giận, ngược lại còn cười nói: “Nói bậy, tiểu thư nhà ta có thể so với những nữ tử khác sao? Nàng ấy ngoan ngoãn đáng yêu, thấu hiểu lòng người, ta phải hết mực bảo bọc chiều chuộng nàng ấy.”
“Thôi đi, lần trước ngươi nói muốn đặt Thu Văn trên đầu quả tim, sau một tháng chắc không phải lại đổi sang tiểu thư khác rồi chứ?”
“Ta của tháng trước đã không còn là ta của tháng này, Thu Văn tháng trước đương nhiên cũng không phải tiểu thư tháng này.”
“Quỷ xảo biện! Thôi bỏ đi, ai bảo ngươi là đại thiếu gia Quý Chiêu Thụ đâu cơ chứ.”
Hai người nói chuyện không để ý đến những người xung quanh, A Vãn đi ngang qua hai người vừa hay nghe được cuộc đối thoại này. Vốn cũng không định để ý, chỉ nghĩ hai người đó đang khua môi múa mép, nhưng ngay khi vừa nghe được ba chữ “Quý Chiêu Thụ”, A Vãn vừa đi được nửa bước bất chợt cứng đờ tại chỗ.
“Tiểu thư sao vậy ạ?” Lê Anh thấy sắc mặt hoảng loạn của A Vãn lập tức quan tâm hỏi.
Nhưng không ngờ lời vừa nói ra lại thu hút sự chú ý của hai người kia, đồng thời quay đầu nhìn A Vãn.
Hắn lười biếng dựa bên cửa sổ, một tay buồn chán chống cằm, một tay cầm bình rượu, thân mặc thanh y bạch sam, tóc dài như mực.
Dù chiều tà sắp lặn cũng không quên ưu ái thiếu niên đẹp trai ngời ngời này, những tia nắng vàng khẽ chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của hắn như được bọc trong lớp ánh sáng mềm mại khiến lời nói cà lơ phất phơ cũng trở nên dịu dàng.
Ánh mắt hắn tản mạn mà thong dong, trương dương nhưng không tạo cảm giác áp bách, cứ thế vô tình quét qua chỗ A Vãn đang đứng nhẹ như lông chim.
Cả người A Vãn cứng đờ chỉ vội nhìn lướt qua rồi nhanh chóng cúi đầu không giải thích với Lê Anh, nàng nhanh chóng đẩy Tiền ma ma ra, bước nhanh lên lầu. Mãi đến khi trốn vào ngã rẽ trên lầu hai mới như trút được gánh nặng lặng lẽ thở ra một hơi.