Tiền ma ma nghe cuộc đối thoại của hai người, bà ta thấy quá nhàm chán liền chép miệng quay đầu dựa vào vách tường xe chợp mắt.
Lê Anh cẩn thận rót nước vào chén sau đó đặt lên bàn trà nhỏ, rồi liếc nhìn A Vãn đang im lặng không nói một lời thoáng chút lưỡng lự. Nàng ấy được nhà họ Tạ mua về còn chưa đến nửa tháng, đến cả trong nhà có bao nhiêu người vẫn chưa biết rõ. Cứ vậy mà được phái đến đón tiểu thư, đáng thương cho nàng ấy đến cả tính tình tiểu thư như nào cũng không biết biết, lúc này nào dám mở lời.
“Đổ đi.” A Vãn như có thể đoán được lòng người, không để Lê Anh phải lúng túng quá lâu.
Lê Anh thầm thở phào nhẹ nhõm, trộm nghĩ tiểu thư này cũng không quá khó hầu hạ như trong tưởng tượng.
Chỉ chốc lát sau, bên ngoài xe ngựa đã vang lên giọng Tiết Thâm.
“Tiểu thư, đã xuất phát được chưa?”
“Ừm.”
A Vãn lơ đãng đáp lời, nàng tiện tay vén rèm xe nhìn vào tiểu viện đã khiến nàng đau khổ suốt tám năm, trong mắt xẹt qua kɧoáı ©ảʍ khi báo được thù.
Tất cả mới chỉ bắt đầu thôi.
A Vãn thầm nghĩ.
Nhà họ Tạ vốn là người huyện Bình Sơn, chỉ cách trấn Tĩnh Dương nửa ngày ngồi xe ngựa. Đây cũng là lí do năm đó Hứa thị, mẫu thân nàng dám một mình đưa theo A Vãn tới định cư tại trấn Tĩnh Dương.
Đáng tiếc mẫu thân nàng đánh giá quá cao tình nghĩa phu thê giữa mình và phụ thân nàng, vốn chỉ định ở lại tiểu viện trên trấn Tĩnh Dương mấy ngày, chờ khi phụ thân từ bỏ ý định nạp thϊếp sẽ quay về. Nhưng không ngờ chỉ một lần rời đi này khiến bà không thể trở về.
Sau đó nhà họ Tạ làm ăn phát đạt, phụ thân liền đưa theo mấy người thϊếp thất và nhi tử rời huyện Bình Sơn tới Bình Châu xa xôi vạn dặm.
Thậm chí A Vãn còn cảm thấy nếu không có lá thư đó chỉ sợ phụ thân nàng sẽ quên luôn bản thân ông vẫn còn một cặp thê nữ (thê tử và nữ nhi).
Kiếp trước khi trở lại nhà họ Tạ, trong lòng A Vãn vẫn còn oán hận, thậm chí nàng còn từng thề độc nói dù chết cũng không muốn làm về, chỉ vì hai chân Ngô Sơn Đại bị đánh gãy, Lý thị cũng ngã bệnh, chủ nợ nhiều lần tìm tới cửa đòi tiền, mỗi lần không đập phá đồ đạc cũng buông lời nhục mạ, Lý thị bị dọa sợ, vậy nên bà ta gửi gắm toàn bộ hy vọng lên người A Vãn.
A Vãn mềm lòng không nỡ nhìn cảnh Lý thị khóc lóc cầu xin, vì thế đồng ý viết một lá thư gửi cho phụ thân, vốn chỉ định đòi chút tiền, không ngờ nhà họ Tạ lại trực tiếp đưa người tới.
Chỉ là những điều này đều là ý của phụ thân hay là ý của cặp mẹ con kia?
Kiếp trước A Vãn không thể hiểu, giờ sống lại một đời, sau đó hồi tưởng từng chút một những gì đã xảy ra ở nhà họ Tạ khi nàng trở về, chỉ thấy bản thân như kẻ ngốc bước vào vở kịch, không ngừng bị cuốn vào trò chơi của những người khác. Những lời châm chọc như gai nhọn đâm vào tay tim khiến nàng nơm nớp lo sợ, mỗi lời nói đều rụt rè e ngại.
Người khác bảo nàng làm gì nàng liền làm nấy, bảo nàng ăn nàng liền ăn, kêu nàng nhảy xuống hố lửa nàng cũng không chút do dự nhảy xuống.
Dù có không cam lòng cũng chỉ dám trở về viện mình nổi cáu với nha hoàn và ma ma, không ngờ ruột người cách một lớp da, hôm nay có thể phân ưu giải sầu cùng ngươi, ngày mai cũng sẽ trở thành người khác đâm ngươi một nhát.
“Tiểu thư.” Lê Anh nhẹ nhàng gọi nàng.
A Vãn chậm rãi mở to mắt ngồi ngay ngắn, nhìn Lê Anh trước mặt vẫn còn mang nét mũm mĩm của trẻ con, ánh mắt cũng trở nên dịu đi: “Có chuyện gì?”
Lê Anh cười thẹn thùng: “Tiểu thư, rất nhanh chúng ta sẽ tới trấn Tĩnh Dương, ma ma nói muốn nghỉ lại ở đây một đêm, ngày mai mới xuất phát.”
A Vãn gật đầu vén rèm nhìn ra ngoài, lúc này trời đã chạng vạng tối, ánh chiều tà vương lại khắp trấn Tĩnh Dương phủ một bức tường hiền hòa dễ chịu. Tiếng ồn ào trên phố dần lắng xuống, các tiểu thương lần lượt thu dọn hàng quán, những con phố bên cạnh trà lâu, quán rượu cũng bớt ồn ào.
Một đứa trẻ chạy ra từ ngõ nhỏ la hét đòi ăn bánh hoa quế ở tiệm bánh Chiêm đối diện, mẫu thân hiền từ khẽ gõ nhẹ lên trán cậu trách móc nhưng ngay sau đó liền bỏ tiền mua hai miếng bánh. Bé trai vui mừng lập tức cắn một miếng rồi đưa miếng còn lại cho mẫu thân.
A Vãn nhìn đến hốc mắt đỏ hoe, khi mẫu thân còn trên đời, nàng cũng từng làm nũng muốn ăn bánh hoa quế, khi đó mẫu thân cho rằng nàng bị sâu răng là vì ăn quá nhiều đồ ngọt nên luôn không chịu mua. Nhưng vẫn không chịu nổi công phu dính người của nàng, mỗi lần đều phải thỏa hiệp, đến khi xong việc lại tự trách không thôi.
Hai kiếp làm người, A Vãn tự hỏi không thẹn với bất kỳ ai, chỉ có mẫu thân là dù nàng có trọng sinh cũng không bù đắp được nuối tiếc.
“Tiết Thâm.” A Vãn chợt lên tiếng gọi.