Nhìn nô bộc, biết tính chủ.
Mọi người ngoại trừ vô cùng cảm kích Tiết Thâm càng không ngớt lời khen ngợi đại tiểu thư nhà họ Tạ trong xe ngựa.
Tiết Thâm ngẩng đầu bất mãn liếc nhìn Lê Anh sau đó dứt khoát nhảy lên xe ngựa. Hắc y tung bay, tóc dài phất phơ theo gió, thiếu niên khí phách hiên ngang tuấn tú không nỡ rời mắt.
Trong đám đông bỗng vang lên tiếng huýt sáo ngả ngớn, có người nói to: “Tiết hộ vệ, ngày mai ta nhất định sẽ tới cửa tạ ơn, chờ ta nha!”
Khoé miệng Tiết Thâm giật giật sắc mặt sa sầm.
“Tiết hộ vệ, ngươi thật sự không sao à?” Lê Anh quan tâm hỏi.
Sắc mặt Tiết Thâm càng thêm khó coi, hắn không thèm đáp, chỉ thúc ngựa tới gần xe ngựa bất mãn chất vấn: “Cô cố ý?”
Cố ý để Lê Anh nói mấy lời đó trước mặt mọi người.
Trong xe ngựa, A Vãn thảnh thơi sửa lại góc áo không một nếp nhăn: “Có vài người không nhặt của rơi trên đường, có vài người làm việc tốt không để lại danh tiếng. Ta không như vậy, ta là người ham hư vinh, nếu làm việc tốt không ai biết cả người sẽ khó chịu đứng ngồi không yên. Huống hồ đã là việc tốt thì sợ gì người khác biết.”
Tiết Thâm sầm mặt, hắn không đấu võ mồm giỏi như A Vãn nên chỉ đành hậm hực không nói lời nào.
Mặc dù vậy A Vãn vẫn không định buông tha cho hắn, nàng tiếp tục nói: “Đúng rồi, Tiết hộ vệ không quên mấy lời ta đã nói trước đó đâu nhỉ? Giờ đã tin chưa?”
Tiết Thâm nắm chặt dây cương trong tay, không nhìn rõ thần sắc.
A Vãn ngồi trong xe ngựa không nhìn rõ sắc mặt hắn, qua một lúc lâu vẫn không thấy hắn đáp lại nên không định hỏi tiếp, nàng tựa đầu vào xe ngựa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hai người như đang thách đố nhau khiến Tiền ma ma nghe xong như đi lạc vào sương mù, chỉ thấy trong đó nhất định có bí mật không thể cho ai biết, nhưng khổ nỗi không có chứng cứ.
***
Ở phía bắc thành Bình Châu, con đường lát đá xanh chạy dài thẳng tắp dẫn đến một dinh thự rộng lớn nguy nga.
Truớc cửa, hai tượng sư tử đá oai phong lẫm liệt trấn giữ hai bên, phía trên cổng lớn treo ngay ngắn một tấm biển sơn son thếp vàng viết hai chữ lớn “Tạ phủ”. Cánh cổng đỏ lớn được khảm những chiếc đinh làm bằng lớn nhỏ phản chiếu ánh hoàng hôn lấp lánh rực rỡ.
Nghe tiếng vó ngựa phía xa, gã sai vặt đã chờ ở cửa từ lâu vội chỉnh trang lại quần áo, sắc mặt tươi tỉnh đi lên đón.
“Tiểu thư, đến rồi ạ.” Lê Anh và phu xe vui mừng nói.
A Vãn được Tiền ma ma đỡ xuống xe ngựa, từng bước chạm đất.
Khoảnh khắc nàng ngước mắt nhìn về phía cánh cổng quen thuộc kia, ký ức kiếp trước như một con mãnh thú nhe nanh múa vuốt đằng đằng sát khí lao về phía nàng.
A Vãn không tự chủ được lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch, trong đầu hiện lên vô số hình ảnh nàng tuyệt vọng cam chịu.
Lê Anh ý thức được A Vãn không ổn, vội tiến tới dò hỏi: “Tiểu thư, người sao vậy ạ?”
Như bị hãm sâu trong cơn ác mộng đột nhiên bị gọi tỉnh, A Vãn đột nhiên nhìn về phía Lê Anh, đáy mắt lạnh băng, môi không huyết sắc.
“Tiểu… tiểu thư?” Lê Anh hoảng sợ.
A Vãn hốt hoảng hồi phục tinh thần, cảm nhận được cả người dính nhớp, thì ra nàng hoảng sợ đến toát mồ hôi.
Ngay sau đó nàng lại thấy buồn cười, tới giờ dù nàng có quyết tâm đập nồi dìm thuyền vẫn không khống chế được bản năng sợ hãi đối với Tạ phủ.
Nhưng cũng may trò hề này không bị ai nhìn thấy, không quá mất mặt.
“Không sao, đi thôi.” A Vãn hít sâu một hơi, đến khi ngẩng đầu, vẻ khác thường trên mặt đã biến mất.
Vừa vào phủ đã có một tiểu nha hoàn đang đứng chờ tiến lên hành lễ, nàng ta chỉ nói phu nhân thương xót tiểu thư đi đường xa vất vả, kêu nàng đến Thu Thảo Viện tắm rửa rồi hẵng đến Phúc Thọ Đường thỉnh an lão thái thái sau.
A Vãn cười lạnh, dù trong lòng khinh thường lí do này nhưng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đồng ý.
Vì nàng biết rõ bước tiếp theo Ngụy thị định làm gì, mà nàng cũng sẽ dùng kế gậy ông đập lưng ông, nàng muốn cho Ngụy thị nếm thử trái đắng bà ta đích thân gieo xuống.
Đầu tiên để Tiết Thâm lui đi, A Vãn liền đưa theo Lê Anh và Tiền ma ma đi đến Thu Thảo Viện.