“Nếu tiểu thư nói người vẫn chưa chết thì chính là chưa chết, dù sao chuyện này không chút liên quan đến lão bà như ta đây, giờ ta chỉ có duy nhất một câu hỏi, rốt cuộc tiểu thư có đi hay không? Nếu không đi thì mau nói với ta một câu, lão bà này còn có việc…”
“Vội gì mà vội?”
Tiền ma ma còn chưa nói dứt lời đã bị Giang Vãn cắt ngang.
Chỉ thấy A Vãn tiện tay bứt khăn trải giường vừa lau vết máu dính trên tay vừa lơ đãng nói: “Phụ thân cũng đã đợi ta suốt mười sáu năm trời, sao có thể thiếu chút thời gian này?”
Vết máu trên tay càng lau càng nhiều, A Vãn cũng không vội, lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
Không ngờ vừa đi lướt qua người Lý thị, nàng đột nhiên bị bà ta ôm lấy chân, ngón tay Lý thị dường như muốn nhéo vào da thịt A Vãn.
“Không… con không được đi, ta là mẫu thân con, con là do ta nuôi lớn, con… con không thể cứ vậy mà rời đi, con đi rồi sau này ta còn biết sống thế nào nữa… Con không thể, con không thể vong ân phụ nghĩa!”
Lý thị khóc đến đứt cả ruột gan.
Giang Vãn cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo sáng như hai viên lưu ly. Sau một lúc lâu, một tiếng cười nhạo bật ra từ đôi môi đỏ thắm của nàng:
“Xem ra đúng là mẫu thân ta qua đời quá sớm vậy nên nha hoàn của bà ấy đã quên đi thân phận mình. Lý thị, à, không đúng, hẳn phải gọi bà là… Hạnh Nhi? Đúng là bà đã nuôi ta, nhưng ngươi đừng quên, thời điểm mẫu thân ta qua đời ta đã lên tám, một đứa trẻ tám tuổi chẳng lẽ còn chưa có ký ức?”
A Vãn nhìn vào ánh mắt hoảng sợ của Lý thị rồi từ từ cúi người tay liệt kê từng món đồ. Giọng lạnh băng.
“Khi mẫu thân ta qua đời đã để lại cho ngươi 365 lượng bạc, đồ trang sức còn nhiều hơn, ít nhất phải đến hai mươi mấy kiện, còn có y phục cùng phục sức đi kèm. Tất cả cộng lại cũng đủ cho chúng ta sống an nhàn hai đời, Hạnh Nhi, ta hỏi ngươi, số tiền đó giờ đang ở đâu?”
Mỗi lần A Vãn nói một chữ, mặt Lý thị lại trắng thêm một phần, ánh mắt nhìn A Vãn càng thêm sợ hãi, đến cuối cùng thậm chí không cần A Vãn ra tay, bà ta liền kinh hồn bạt vía liên tục lùi về sau nép trong góc ôm đầu khóc lóc thảm thiết.
“Không phải… ta không có, số tiền đó… những số tiền đó ta đều dùng hết trên người con, con chưa từng nuôi dưỡng con, con căn bản không biết nuôi một đứa trẻ lãng phí biết bao nhiêu tiền của, là ta nuôi lớn con, chính là ta, A Vãn.”
Còn ở đó ngụy biện!
Trong lòng A Vãn đã lạnh băng, nàng xoay người đi đến cửa nhưng vẫn không nhịn được nói: “Bà sai rồi, không phải bà nuôi lớn ta, là ta tự nuôi mình lớn.”
Sau khi mẫu thân qua đời, Lý thị mặc kệ A Vãn đau khổ van xin bán nhà của nàng ở trên trấn rồi cùng Ngô Sơn Đại đến thôn Thượng Liễu.
Mà cơn ác mộng của nàng cũng bắt đầu từ nơi này.
Ngay từ đầu, Ngô Sơn Đại chỉ là một người bán hàng rong lang thang khắp nơi, cũng không biết hai người làm cách nào lén mẫu thân nàng qua lại với nhau.
Tới khi mẫu thân qua đời, Ngô Sơn Đại trực tiếp vào sống trong tiểu viện, hắn ta và Lý thị như chủ tử tự ý đuổi toàn bộ hạ nhân trong tiểu viện, chỉ chưa đầy một tháng sân nhà đã bị hắn ta hoàn toàn nắm quyền kiểm soát.
Khi đó họ còn chưa biết bộ mặt thật của Ngô Sơn Đại, cho rằng hắn ta chỉ là một người bán hàng rong lòng dạ lương thiện, sau mới phát hiện hắn là con bạc, là gã bợm rượu, là kẻ xấu xa đến cùng cực.
Mới đầu hắn ta chỉ đánh bạc rồi dạo chơi hoa lâu, sau hết tiền liền sinh tật uống rượu đánh người, thậm chí có một lần còn đánh Lý thị đến không thể xuống giường.
Mà cuộc sống của A Vãn lại càng như sống trong địa ngục, khi đó nàng còn chưa đủ mười tuổi. Mẫu thân đột ngột qua đời, nàng từ một đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước chợt biến thành một nha đầu thôn dã, trời còn chưa sáng đã phải thức dậy gánh nước nấu cơm, đến tối còn phải rửa chén, hầu hạ Lý thị tắm rửa.
Ngô Sơn Đại không khác gì kẻ điên, chỉ cần có một chút không hài lòng sẽ túm lấy tóc nàng đánh thừa sống thiếu chết mới thôi, có một lần A Vãn không cam lòng mắng một câu, hắn liền bắt nàng quỳ xuống ném vào chuồng heo nhốt lại.
Ba ngày, suốt ba ngày A Vãn dựa vào cám heo trong máng để sống.
Khi mười ba tuổi, A Vãn đã trổ mã để lộ vóc dáng yêu kiều, hơn nữa nàng được di truyền dáng người hoàn mỹ của mẫu thân, rất nhanh đã hấp dẫn sự chú ý của Ngô Sơn Đại.
Ngay từ lần đầu hắn ta cố tình lấy lòng A Vãn, cho phép A Vãn được ngồi bên bàn ăn cơm, ân cần gắp thức ăn cho nàng, không để A Vãn làm việc nặng, thậm chí mỗi lần ra ngoài bán hàng đều để nàng đi cùng.
Mà toàn bộ những chuyện này đều bị Lý thị thu vào trong mắt nhưng lại chưa từng ngăn cản.
Càng buồn cười hơn là, khi đó A Vãn vẫn thật sự cho rằng Ngô Sơn Đại cải tà quy chính, trong lòng còn có ý định muốn giúp hắn ta làm ăn kiếm tiền, muốn cho hắn ta và Lý thị một cuộc sống tốt.
Lời editor: không được rồi, đến khúc này mình mắc chửi thề quá. Đù mé cái gì mà hãm cành cạch được cả đôi! Tội nữ chính thế không biết.
Sau đó thì sao?
A Vãn một mình đi ra cửa, ánh mặt trời loá mắt làm nàng thoáng hoảng hốt, nàng khum bàn tay lên che tầm mắt, nở nụ cười thống khổ.
Sau này dần dần trong thôn có lời đồn nàng và Ngô Sơn Đại cặp kè với nhau, nói nàng là hồ ly tinh không biết xấu hổ, còn nhỏ tuổi đã biết cách mồi chài nam nhân, thậm chí còn có người nói nhìn thấy nàng và Ngô Sơn Đại làm chuyện bậy bạ trên đất, nói sống động như thật, cứ như được tận mắt nhìn thấy.
Giận dữ xấu hổ, khuất nhục, không cam lòng hay là phẫn nộ?
A Vãn đã không còn nhớ tâm trạng khi đó như thế nào, chỉ nhớ bản thân đã vội vã đi tìm Ngô Sơn Đại rồi chất vấn hắn. Ngô Sơn Đại như bị lột bỏ lớp mặt nạ ác ma, cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật.
Hiện giờ nghĩ lại, A Vãn chỉ thấy kiếp trước nàng đúng là ngu xuẩn, đáng ra nàng nên trực tiếp gϊếŧ hắn chứ không phải nghe hắn van xin, cuối cùng chỉ chặt đứt một ngón tay hắn.
Sau đó nữa, mùa đông năm ấy A Vãn được nhà họ Tạ cứu về, Lý thị liền đến Bình Châu tìm nàng, không vì bất kỳ cái gì khác, chỉ vì một chữ, tiền.
Ngô Sơn Đại vì nợ nần chồng chất mà bị đánh gãy hai chân, nhưng hắn không chết ngược lại càng có thêm sức tra tấn người khác, hắn ta muốn uống rượu ăn thịt, muốn nạp thêm tiểu thϊếp, muốn mua người hầu.
Tiền bạc do Tiền ma ma để lại không bao lâu đã bị Ngô Sơn Đại tiêu sạch, thế là hắn ta lại bắt Lý thị đến nhà họ Tạ đòi tiền.
Kể từ ngày đó, hai người như đỉa hút máu, ba ngày hai bận đến tìm A Vãn đòi tiền.
Có thể nói hoàn cảnh bi thảm của nàng có liên quan không ít đến hai người này.
Hơn một trăm năm trôi qua, những tưởng bản thân đã quên đi những chuyện ngày xưa, không ngờ hiện giờ nghĩ đến lại rõ ràng đến thế, rõ ràng như tạc.
“Làm gì, ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn đưa ông ấy đi đâu?” Bên trong đột nhiên truyền tới tiếng khóc thất thanh của Lý thị.
“Lại xảy ra chuyện gì nữa vậy?” Tiền ma ma không kiên nhẫn nói.
Trong mắt A Vãn xẹt qua một tia cười lạnh, nhưng nét mặt vẫn bình thản nói: “Chẳng phải vội lên đường à, sao còn chưa đi?”
Tiền ma ma trợn trắng mắt: “Lúc này mới biết sốt ruột.”
A Vãn xoa xoa cánh tay hơi đau nhức, không muốn nói nhiều với bà ta.
Ngoại trừ Tiền ma ma và Tiết Thâm tới đón A Vãn còn có một nha hoàn và phu xe, hai người vẫn luôn chờ ở ngoài, nghe thấy bên trong truyền ra hết tiếng khóc lại tiếng kêu la cũng không dám vào.
A Vãn được nha hoàn đỡ lên xe ngựa, không gian trong xe không quá lớn nhưng cũng may trừ một cái túi vải A Vãn cũng không có hành lý khác, vậy nên ba người ngồi bên trong cũng không quá chật chội, chỉ hơi oi bức chút.
“Ngươi tên gì?” A Vãn nhìn nha hoàn vẻ mặt thấp thỏm bất an dịu giọng hỏi.
Kỳ thật A Vãn ăn mặc còn tằn tiện hơn cả nha hoàn, nước da cũng không quá trắng nhưng khí chất của một tiểu thư khuê các vẫn không cách nào che giấu.
Đây chính là khí chất trời sinh, là thứ mà dù bị bùn lầy vấy bẩn cũng không mất đi.
Tiểu nha hoàn không dám nhìn thẳng A Vãn, chỉ nhút nhát nắm góc áo nhỏ giọng nói: “Hồi tiểu thư, nô tỳ tên Hoa Hoa.”
A Vãn mỉm cười, cặp mắt lưu li nổi lên ý cười dịu dàng: “Sau này ngươi sẽ đi theo ta, cứ sửa tên thành Lê Anh đi.”
Tiểu nha hoàn lộ vẻ nghi hoặc nhưng rất nhanh đã đồng ý: “Nô tỳ Lê Anh đa tạ tiểu thư ban tên.”
Lê Anh, Lê Anh.
Trong lòng A Vãn thầm mặc niệm hai tiếng, lửa hận sục sôi trong lòng cũng được hai chữ này an ủi.