Chương 19: Tạ tiểu thư xinh đẹp tốt bụng

Kiếp trước nàng về đến Bình Châu vào giữa trưa nên không thấy cảnh Liễu Dật Lam phóng ngựa trên đường, chỉ được nghe người khác kể lại. Lúc ấy nàng còn nghĩ may mà mình trở về sớm nếu không có khi lại bị vạ lây.

Xe ngựa của A Vãn chạy lên trước, hơn nữa Dương sư phó có kỹ thuật đánh xe không tồi nên kịp thời né tránh. Tiếc là mấy người phía trước không được may mắn như vậy, rất nhiều người vẫn đang khiêng đòn gánh, ôm con nhỏ, những người bán hàng rong hai bên đường không kịp thu dọn đồ đạc không kịp né tránh, chỉ có thể chen chúc nhau chạy về phía trước.

Nhìn tình thế hỗn loạn sắp dẫn đến sự cố giẫm đạp, A Vãn chỉ thấy Tiết Thâm đạp một chân lên lưng ngựa mượn lực bay lên như một chú chim ưng lao về phía ngựa của Liễu Dật Lam.

Tiếp đó hắn rút trường kiếm trên lưng rồi dùng chuôi kiếm đẩy mạnh hất Liễu Dật Lam ngã xuống ngựa, đồng thời bản thân nhanh chóng kẹp chặt thân ngựa.

Sau khi A Vãn không khỏi kinh ngạc nhìn Tiết Thâm một mình khắc chế một con ngựa hoang, bây giờ Tiết Thâm mới mười bảy tuổi, vẫn còn là một thiếu niên đó.

Mọi người bên đường cũng đồng loạt vỗ tay hoan hô hết đợt này đến đợt khác.

“Đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Không biết là công tử nhà nào, tài giỏi quá.”

“May nhờ có thiếu niên này, nếu không công tử nhà họ Liễu làm chết người mất.”

“Đúng đó đúng đó.”

Mọi người bàn tán sôi nổi, ánh mắt nhìn Tiết Thâm tràn ngập kính nể và cảm kích.

Mặt Tiết Thâm vẫn lạnh tanh, ngoại trừ hắn, không một ai biết nội tâm hắn đang cực kỳ chấn động, hắn nhớ tới lời ngày ấy A Vãn nói với hắn.

“Năm ngày sau, đại công tử nhà họ Liễu, Liễu Dật Lam sẽ bị bắt vào đại lao vì phóng ngựa trên đường. Ta có nói thật hay không đến lúc đó ngươi sẽ biết.”

Thời gian trùng khớp, nhân vật trùng khớp, tuy sự kiện có thay đổi nhưng cũng một phần do hắn nhúng tay vào, vậy nên rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?

Chẳng lẽ nàng thật sự có thể biết trước?

“Huynh đệ, đa tạ! Đa tạ! Hôm nay cũng may có ngươi, nếu không sau khi ta trở về nhất định sẽ bị phụ thân lột da rút xương mất.”

Liễu Dật Lam xoa eo, khập khiễng đi đến trước mặt Tiết Thâm. Đến khi hắn nhìn rõ mặt mũi Tiết Thâm liền ngẩn người một lúc lâu vẫn không nói nên lời, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Tiết Thâm lạnh lùng ném dây cương cho Liễu Dật Lam, trong suốt quá trình không thèm liếc nhìn hắn ta một cái.

A Vãn thấy Tiết Thâm được mọi người khen ngợi đang đi về phía này chợt nảy ra một ý, thì thầm vào tai Lê Anh vài câu.

Lê Anh gật đầu vội bước xuống xe ngựa.

Tiền ma ma thấy không ổn nghi hoặc hỏi: “Tiểu thư định làm gì?”

A Vãn chỉ cười không nói nhưng trong lòng lại khấp khởi mừng thầm.

Có người thấy Tiết Thâm đi về phía xe ngựa liền nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Các ngươi nhìn kìa, thiếu niên đó đang đi về phía xe ngựa kia kìa, các ngươi có biết đó là xe ngựa nhà ai không?”

“Không biết nữa, không giống người nhà, cũng không giống thuộc hạ nhưng nếu có thể dạy ra một thiếu niên ưu tú như vậy hẳn gia chủ cũng phải là một người tốt bụng.”

Lê Anh nghe vậy trong lòng vui vẻ như thể người khác đang khen mình, nhưng nàng ấy vẫn không quên chuyện chính. Nàng khẽ ho một tiếng nói: “Tiết hộ vệ có sao không? Đại tiểu thư nói nếu ngươi bị thương cứ tìm một y quán nghỉ ngơi trước cũng được, không cần về Tạ phủ vội.”

Nghe xong lời này những người có mặt ở đó liền đoán được thân phận của chủ nhân trong xe ngựa, lại bàn tán xôn xao.

“Thì ra là Tạ phủ, chẳng trách, từ lâu ta đã nghe nói Tạ lão gia là người lương thiện. Có điều chẳng phải đại tiểu thư nhà họ Tạ đã cùng mẹ đẻ rời khỏi nhà họ Tạ từ lâu rồi sao? Sao lại về rồi?”

“Ngươi hiểu thế nào được, nhà giàu nhiều quy củ, chắc do kiêng kỵ gì đó nên không thể nuôi dưỡng trong phủ. Dù sao theo ta thấy, đại tiểu thư nhà họ Tạ này nhất định là mỹ nhân lương thiện, ngươi nghe xem, còn định đưa người tới y quán chữa trị nữa kìa.”

“Đúng vậy, nếu không nhờ nàng kêu thiếu niên kia ra tay cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu! Vừa rồi ta nhìn thấy một đứa bé sợ đến mức tiểu ra quần, thiếu chút nữa đã bị vó ngựa giẫm lên rồi.”