“Không có việc gì thì ta đi trước đây.” Phó Chử một lòng muốn trở về xem nữ nhân choảng nhau.
“Đợi đã.” A Vãn nói, lại lấy ra thêm hai nén bạc đưa cho Phó Chử: “Cái này ngươi giúp ta đưa cho Lan Hương, ta không tiện đi gặp nàng ấy tránh hiềm nghi.”
Phó Chử nhìn nén bạc trong tay tấm tắc khen: “Nếu kẻ có tiền trong thiên hạ đều hào phóng như Tạ tiểu thư, vậy Phó Chử ta không cần làm ăn xin nữa rồi ha ha.”
Phó Chử cười khằng khặc khiến người bên ngoài chú ý, dường như còn có người đang đi về phía này.
A Vãn trừng mắt nguýt Phó Chử một cái rồi nhanh chân chuồn đi theo hướng ngược lại.
Thực chất chỉ cần đối phó với một Tiền ma ma, A Vãn không nhất thiết phải cẩn thận đến vậy. Nàng chỉ sợ sau này trở mặt với Ngụy thị, Ngụy thị sẽ phái người tới trấn Tĩnh Dương điều tra. Một khi bà ta phát hiện nàng và Lan Hương có liên quan, bản tính Ngụy thị độc ác, có thể sẽ liên lụy đến Lan Hương.
Đây là cảnh A Vãn không muốn thấy nhất, vậy nên nàng thà cẩn thận trước cũng không muốn cuối cùng hối hận không kịp.
Đến khi A Vãn trở lại nha môn, Tiền ma ma đã bem nhau xong, đầu tóc rối bù đứng trước sân huyện nha mắng người.
A Vãn vỗ vỗ mặt mình, lại nới lỏng búi tóc, lúc này mới thở hổn hển chạy tới: “Ma ma, bà sao rồi?”
“Cuối cùng tiểu thư cũng về rồi, không tìm được người ạ?”
Nha đầu Lê Anh rất biết ý, vừa nghe A Vãn nói vài câu lập tức hiểu ý, nhanh nhảu tiếp lời.
A Vãn bất lực lắc đầu: “Ta tìm vài người, hỏi từ đầu phố đến cuối phố, mấy người đó vừa nghe nói ta không có tiền liền không chịu giúp. Ma ma thế nào rồi, có bị thương nặng không?”
Tiền ma ma nhìn A Vãn, trong lòng không khỏi phức tạp. Bà ta hiểu ý phu nhân, đại tiểu thư tuy là đích nữ nhưng ai kêu mẫu thân nàng có thù oán với phu nhân chứ? Vậy nên ý của phu nhân là muốn bà ta chỉnh đốn tiểu thư, tốt nhất là khiến lúc nàng vào phủ không hơn không kém một con rối không có chính kiến.
Nhưng nàng nhiều lần ra tay cứu bà ta, thật tình khiến bà ta có chút mâu thuẫn.
“Ma ma, bà sao vậy?” A Vãn tiếp tục hỏi.
Tiền ma ma chép miệng cộc cằn nói: “Mấy người già đánh nhau nào cần người tới giúp nói đạo lý. Nếu tiểu thư rảnh rỗi chi bằng mau chóng trở về cùng lão nô thu dọn hành lý rồi lên đường.”
A Vãn ngoan ngoãn gật đầu: “Ma ma nói rất đúng, sắc trời không còn sớm, cơ thể ta đã khoẻ hơn rồi. Nên về thôi.”
Vậy nên chuyện của Tiền ma ma cứ như vậy kết thúc.
Sau khi mọi người trở về khách điếm vừa hay gặp được Tiết Thâm không biết mới đi đâu về.
Mặt Tiền ma ma sa sầm tức giận nói: “Tiết hộ vệ, ta nói này, lão gia sai ngươi tới đây là để bảo vệ tiểu thư. Không phải kêu ngươi ra ngoài lêu lổng.”
Tiết Thâm cau mày không nói lời nào đi vòng qua Tiền ma ma, sau đó chạy lên lầu.
Tiền ma ma tức đến giậm chân nghiến răng nói: “Thứ không có quy củ.”
Trước đó A Vãn còn thấy bình thường, lúc này mới thấy Tiết Thâm có vấn đề. Không nói đến nhân phẩm, mà là tác phong, độc lai độc vãng, thần thần bí bí, cả ngày không thấy bóng dáng, cũng không ai biết hắn đang làm gì.
Không thể cứ để vậy được, A Vãn thầm nghĩ.
Hành lý đã thu dọn xong, chỉ cần lên lầu lấy đồ là có thể rời đi.
“Lê Anh, ngươi xuống dưới lầu hỏi chưởng quầy một chút xem Bao công tử đi cùng Quý công tử đã mời đại phu chưa?” Trước khi đi A Vãn vẫn không yên tâm lo cho Quý Chiêu Thụ.
A Vãn cầm hành lý đứng chờ ngoài cửa, chỉ lát sau đã thấy Lê Anh bước ra.
Nàng ấy nhỏ giọng báo cáo: “Tiểu thư yên tâm đi, chưởng quầy nói Bao công tử kia không mời đại phu. Vừa rồi còn xuống ăn cơm, trông sắc mặt khá tốt, chắc Quý công tử không sao đâu.”
A Vãn thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
Tuy sau này Quý Chiêu Thụ sẽ bị tàn phế nhưng nàng không muốn người khiến hắn tàn phế là nàng. Nếu không con đường trọng sinh của nàng coi như dừng lại tại đây.
Chỉ mong sau khi hắn tỉnh sẽ quên sạch mọi chuyện, không cần nhớ ai là người đã đẩy hắn đâu, A Vãn thầm cầu nguyện.
Từ trấn Tĩnh Dương đến Bình Châu đường xá xa xôi, ban đêm nhóm A Vãn không tìm được khách điếm đành nghỉ nhờ nhà dân một đêm. Hôm sau vừa rạng sáng liền xuất phát, cứ như vậy đi suốt hai ngày, cuối cùng đến chạng vạng ngày thứ năm mới đến địa giới Bình Châu.
Mắt thấy cửa thành sắp đóng lại, xa phu nhanh tay quất một roi vào mông ngựa, con ngựa hí vang một tiếng chạy vọt vào. Khó khăn lắm mới kịp thời gian vào thành.
Không ngờ phía sau các nàng vẫn còn một người. Người nọ cưỡi một con ngựa cao lớn, tay cầm roi quất mạnh tạo thành tiếng “phần phật” chói tai. Con ngựa như bị kí©h thí©ɧ điên cuồng lao thẳng về phía trước khiến cho người qua đường hai bên sợ mất mật bỏ chạy tán loạn.
Tới rồi!
A Vãn nắm chặt váy, đáy mắt hiện lên một tia kích động.