Dường như đã nhận thấy ánh mắt A Vãn, nàng ấy quay đầu nhìn lại. Vừa thấy A Vãn, hai mắt lập tức sáng rực cười thật tươi.
A Vãn hiểu ý cười nhẹ, nàng liếc mắt ra hiệu cho Lan Hương. Nàng ấy hiểu ý, dùng khuỷu tay huých nhẹ Phó Chử đang mải xem náo nhiệt rồi ghé tai gã ta thì thầm to nhỏ. Phó Chử nhanh chóng liếc sang A Vãn, ngay sau đó vòng qua đám người đi về phía ngõ nhỏ.
A Vãn thấp giọng dặn dò Lê Anh: “Lát nữa ngươi tiến tới giả vờ giúp Tiền ma ma đánh lộn. Nhớ kỹ, không phải đánh thật mà là giả vờ. Đến khi bà ta hỏi ta đi đâu, cứ nói ta đang đi tìm người giúp.”
Lê Anh gật đầu, nàng ấy biết tiểu thư lại có chủ ý mới, nên không dám hỏi nhiều.
A Vãn nheo mắt nhìn Tiền ma ma đang đánh bất phân thắng bại, chỉ nhếch môi cười lạnh rồi xoay người rời đi.
Bên cạnh huyện nha có một cái hẻm nhỏ, vì vừa hẹp vừa dơ nên không ai đi qua. Khi A Vãn vừa nhấc váy rẽ vào liền thấy Phó Chử đang khoanh tay đứng dựa vào tường, gã ta nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại.
“Năm lượng.” Phó Chử xoè tay đòi tiền.
A Vãn mỉm cười trêu: “Có cần phải thực tế đến thế không, vừa thấy mặt đã nhắc chuyện tiền bạc.”
Phó Chử nhướng mày: “Không nói chuyện tiền bạc chẳng lẽ nói chuyện tình cảm? Ta không nhớ giữa hai ta có chút cảm tình nào, bớt nhiều lời, đưa tiền!”
“Cho ngươi, khỏi thối lại!” A Vãn hào phóng trực tiếp ném qua mười lượng bạc.
Phó Chử nhanh tay bắt lấy ước lượng trên tay một chút, cực kỳ hài lòng: “Không hổ là tiểu A Vãn nhà họ Tạ, ra tay rất hào phóng.”
A Vãn nhìn sườn mặt mềm mại của Phó Chử, trong lòng khẽ thở dài. Kiếp trước chuyện của Lan Hương nàng còn không biết, huống hồ là Phó Chử.
“Phó Chử, ngươi cũng không còn trẻ nữa, đã từng nghĩ sau này sẽ làm gì chưa?” Nàng nghiêm túc hỏi.
Kỳ thật ngoại trừ khiếm khuyết bị chột một mắt, Phó Chử không đến nỗi xấu, thậm chí có thể nói là có nét đẹp, đúng, là xinh đẹp, nét đẹp nữ tính.
Gã ta có ngũ quan hài hòa, mặt mày thanh tú, nhìn thoáng qua có nét như một tiểu cô nương. Nếu không phải tính tình quá quái gở, lại không thích giao du với người khác, nói không chừng chỉ hai năm nữa gã ta sẽ trở thành một mỹ nam phong lưu cực kỳ bắt mắt.
Phó Chử dường như không ngờ A Vãn sẽ hỏi câu này, gã ta thoáng chút kinh ngạc sau đó cười mỉa mai: “Ta nói này Tạ tiểu thư, cô đúng là người được ăn no không hiểu người bị đói. Ta không so được với mấy cậu ấm cô chiêu nhà có tiền như mấy người, loại người như ta, sống qua hôm nay chưa chắc sống đến ngày mai. Nghĩ về tương lai, chẳng phải càng khiến bản thân thêm bí bách sao?”
A Vãn nghĩ nghĩ, vẫn không nhịn được nói: “Nếu ta nói, ta có thể đưa ngươi cùng tới Bình Châu, ngươi có bằng lòng không?”
“Cô vừa nói gì?”
Phó Chử ngoáy ngoáy lỗ tai tưởng mình nghe nhầm: “Ngươi nói lại lần nữa xem nào?”
“Phó Chử, ta nói ta mong ngươi sẽ cùng ta tới Bình Châu. Thật không dám giấu, năm đó ta và mẫu thân hết cách mới đến trấn Tĩnh Dương, giờ chỉ sợ nhà họ Tạ đã không còn chỗ cho Tạ Vãn Chiêu ta nữa. Vậy nên lần này trở về chắc chắn sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn, ta cần ngươi giúp ta.”
“Đi Bình Châu giúp cô? Ha ha ha, Tạ tiểu thư, ta không phải nữ nhân, sao vào nhà họ Tạ cùng cô được? Dù ta là nữ nhân, cô xem, cô nhìn xem đôi mắt này của ta đi? Chẳng lẽ cô muốn ta giúp cô dọa chết hết đám người nhà họ Tạ chắc?”
Phó Chử vừa nói vừa cười như bản thân vừa nói một chuyện vô cùng thú vị.
A Vãn không từ bỏ tiếp tục thuyết phục: “Lát nữa ta phải rời khỏi trấn Tĩnh Dương rồi, ta hy vọng ngươi có thể nghĩ thật kỹ. Đến khi nghĩ xong có thể đến Bình Châu tìm ta.”
Phó Chử vẫn không để lời này trong lòng, gã chỉ là một kẻ ăn xin, có thể xin cơm ở trấn Tĩnh Dương sao phải lặn lội tới Bình Châu làm gì?
Hơn nữa gã cũng không ngu, mấy thủ đoạn nhà giàu dùng chỉ cần không cẩn thận có thể mất mạng như chơi, gã chưa sống đủ đâu.
“Thôi ta không đôi co với cô nữa. Đây, Lan cô nương kêu ta đưa cho cô.” Phó Chử móc từ trong túi ra một tờ giấy nhăn nhúm đưa cho A Vãn.
Là tờ giấy Tiền ma ma nhận tội.