Chương 16: Sao ngươi không lấy tượng bồ tát đập đầu chết luôn đi

Huyện nha trấn Tĩnh Dương nằm phía tây đường phố tọa bắc triều nam cao lớn uy nghiêm. Hai bên cột trụ treo hai câu đối, vế trên ghi:

“Làm quan không vinh, cắt chức không nhục. Đừng nói làm quan vô dụng, toàn dân đều dựa vào quan.”

Vế dưới ghi:

“Ăn cơm của dân, mặc áo dân, chớ coi khinh dân dễ lừa, bản thân cũng là dân.”

Toạ bắc triều nam: câu này mang nghĩa “tọa hướng bắc, mặt hướng nam.”

Cách nói này thường dùng trong kiến trúc truyền thống phương Đông, đặc biệt là Trung Quốc và Việt Nam. Nó mô tả vị trí của một công trình (như nhà cửa, cung điện, nha môn) với lưng quay về hướng bắc và mặt nhìn về hướng nam. Đây là cách bố trí phổ biến vì hướng nam được cho là đón nhiều ánh sáng, ấm áp vào mùa đông và mát mẻ vào mùa hè, mang lại phong thuỷ tốt.

A Vãn nhìn câu đối, không khỏi bật cười, ai cũng biết đạo lý “vua là thuyền, dân là nước, nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền. Nhưng thử hỏi từ xưa đến nay có bao nhiêu quân vương thật sự để tâm đến câu này, cũng có bao nhiêu quan viên thật sự coi mình là bá tánh?

Lời hay ý đẹp thường dùng để tự lừa mình dối người.

Hiện giờ Lạc quốc trông thì sóng yên biển lặng thực chất bên trong đã mục nát như khúc gỗ. Không đến vài năm nữa sẽ lộ ra dấu vết, tiếc là đến lúc đó dù có sĩ tử bừng bừng chí khí một lòng gϊếŧ địch cũng không thể xoay chuyển trời đất.

A Vãn tự nhủ mình không phải người vô tình nhưng nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối phải dốc sức tự bảo vệ bản thân, sao dám nghĩ đến trọng trách cứu vớt muôn dân?

“Tiểu thư, Tiền ma ma tới rồi.” Lê Anh lên tiếng nhắc nhở.

A Vãn lấy khăn bịt mũi mãi đến khi mặt đỏ bừng mới tiến tới quan tâm hỏi: “Ma ma sao vậy? Bọn họ có hành hung bà không?”

Tiền ma ma vốn đang suy đoán A Vãn cố ý sai người hãm hại bà ta, nhưng khi thấy dáng vẻ lo lắng của nàng lại thấy không giống như đang giả vờ. Đặc biệt là hai mắt nàng sưng húp cả lên, vừa nhìn là biết mới khóc xong.

Thôi bỏ đi, nàng chỉ là một nha đầu vùng thôn quê không biết gì hết, nếu không có mình, làm sao nàng trở về nhà họ Tạ được!

Nghĩ vậy nên Tiền ma ma buông xuống nghi ngờ, chỉ cho là mình xui xẻo.

“Hành hung thì không có, cũng may các người đến sớm nếu không cây gậy của nha sai kia đã rơi xuống cái thân già này rồi. Bà già này sống hơn nửa đời người vậy mà giờ lại dính phải kiện tụng, thật đúng là xui xẻo tám đời!”

Tiền ma ma oán giận một hồi chợt thoáng thấy có người đi ra từ nha môn, lập tức đổi sắc lao xồng xộc tới.

“Ta đánh chết cái thứ tiện nhân không biết xấu hổ nhà ngươi! Hôm nay ta nhất định phải lột da ngươi.” Tiền ma ma quát to vung tay cào thẳng lên mặt đối phương, móng tay sắc nhọn lập tức để lại một vết cào rỉ máu.

Phụ nhân kia cũng không phải người hiền lành, tức khắc phản ứng lại, nhanh chóng túm lấy tóc Tiền ma ma, sau đó dùng hết sức dúi người ngã xuống đất: “Ngươi nói ai không biết xấu hổ hả cái bà già kia! Đã trộm tiền của ta còn dám giảo biện, ngươi đừng quên ngươi vừa điểm chỉ tay ở nha môn, ta khinh, bà già chanh chua không biết xấu hổ!”

“Đó là ta nhặt được trên đất!”

“Ngươi nói nhặt là nhặt à, sao ngươi không nhặt tượng bồ tát đập đầu chết luôn đi? Bà già trơ trẽn đã lớn tuổi thế này vẫn học thói ăn cắp, không sợ xuống địa ngục bị chặt tay à?”

Tiền ma ma tức đến xì khói, giơ tay bóp chặt miệng phụ nhân nọ rồi dùng sức kéo, thiếu điều xé nát miệng phụ nhân kia.

Phụ nhân nổi đoá trực tiếp há miệng cắn mạnh, máu tươi trào ra, Tiền ma ma bị đau kêu thảm thiết. Bà ta dùng sức chạy về phía trước, dùng hầu húc phụ nhân ngã ra đất, bản thân cũng lăn theo.

“Trời ơi, tiểu thư, nếu còn đánh nữa có khi nào sẽ có án mạng luôn không?” Lê Anh nào đã gặp phải tình cảnh này, sợ tới mức hai mắt mở to.

A Vãn bình thản đáp: “Yên tâm đi, không chết được đâu.”

Ở thôn Thượng Liễu, những thôn phụ chỉ vì một con gà, thậm chí là một củ cải trắng cũng có thể choảng nhau đến gà bay chó sủa, A Vãn quen rồi.

Nàng thầm đánh giá, Tiền ma ma nhìn có vẻ hung hăng nhưng thực chất chỉ đang phô trương thanh thế. Nhìn qua mấy đòn đánh của bà ta chỉ toàn cào mặt, dựt tóc, cắn tay, cùng lắm chỉ gây thương tích ngoài da, đau vài ba ngày là khỏi.

Ngược lại, phụ nhân kia ra tay cực kỳ tàn nhẫn, đá bụng, đấm vào đầu, cắn ngón tay, đều nhắm vào chỗ hiểm. Dù không đánh chết người nhưng đủ khiến người ta nằm liệt giường năm sáu ngày.

“Biết tìm người thật.”

A Vãn nhếch môi cười, ánh mắt lướt qua đám đông đang hóng hớt, cuối cùng dừng trên người Lan Hương. Nàng ấy đang đứng cạnh Phó Chử thì thầm gì đó, cười tít cả mắt.