Chương 15: Muốn hiếu thuận nhưng cha mẹ chẳng còn

“Do cô làm?” Ngữ khí Tiết Thâm có phần khẳng định hỏi.

A Vãn nhướng mày cười khẽ: “Thế nào, ngươi muốn xen vào?”

Tiết Thâm mím chặt môi, sườn mặt sắc bén như lưỡi dao lạnh lùng lại kiên định, hắn ta thoáng nhìn qua bánh quế hoa trong tay A Vãn, cau mày hỏi: “Cô định đi đâu?”

A Vãn thoáng không hiểu ý tứ trong lời đối phương, nghĩ ngợi một chút vẫn thành thật nói: “Đi thăm mộ.”

Vẻ mặt Tiết Thâm đanh lại, có chút tức giận.

Chẳng lẽ hắn nghĩ ta đang đùa hắn?

A Vãn có chút bất lực thở dài.

Đến khi ba người tới sườn núi bên ngoài trấn Tĩnh Dương, Tiết Thâm kinh ngạc thấy trên mộ phủ đầy hoa bạch thược, không ngờ họ thật sự đến viếng mộ.

“A Vãn, khụ khụ khụ…” Vương Điền vội chạy đến, nhưng gió trên núi quá lớn, ông vừa mở miệng liền bị sặc ho khan dữ dội.

A Vãn bước nhanh tới: “Vương thúc vất vả rồi, người có sao không?”

Vương Điền ho vài tiếng mới đỡ hơn chút, ông cười nói: “Không sao, chỉ là bệnh cũ tái phát thôi. Đúng rồi, A Vãn, con nhìn đi, chỉ cần là hoa bạch thược ta đều cắt mang tới đây.”

A Vãn gật đầu thoáng nhìn qua bia mộ, ngoại trừ hoa bạch thược vừa mới hái còn một ít hoa đã héo khô. Cỏ dại xung quanh cũng không nhiều, hiển nhiên có người thường xuyên tới thăm mộ.

Trong lòng A Vãn cảm động: “Vương thúc, mấy năm qua đa tạ mọi người.”

Vương Điền xua tay thở dài, hồn hậu nói: “Không có gì, sau khi nương tử ta qua đời, trong nhà lại nhiều việc, ta cũng nhiều năm rồi chưa tới đây. Đều là nha đầu Lan Hương mỗi dịp lễ tết đều tới bái tế, haiz, con bé vẫn luôn rất nhớ con.”

Hốc mắt A Vãn đỏ hoe, biết ở trước mặt nhiều người không được khóc nhưng vừa nghe Vương Điền nói xong, nàng liền không cầm lòng được mà chua xót. Sống mũi cay xè không thở nổi.

“Con và mẫu thân cứ tâm sự đi, ta đi xuống trước.” Vương Điền ho khan vài tiếng, sau đó xoay người rời đi.

A Vãn quỳ trước mộ mở bánh hoa quế ra, nàng chạm lên chữ viết khắc vụng về trên bia mộ, cuối cùng không nhịn được khóc thành tiếng.

Mẫu thân nàng, Hứa Viện Nhược là thê tử tam công tử nhà họ Tạ, Tạ Chí Hồng cưới hỏi đàng hoàng. Vậy mà sau khi chết đến cả một bia mộ đàng hoàng cũng không có. Mà phần mộ tổ nhà họ Tạ đáng ra thuộc về bà cũng bị một nữ nhân khác giành mất!

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mẫu thân nàng khi còn sống không được hưởng phúc phần của Tạ phu nhân, đến khi chết cũng chịu cảnh thê lương như vậy?

A Vãn hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống cặp mẫu tử kia, hận không khiến nhà họ Tạ đời đời không yên ổn. Nhưng nàng càng hận bản thân, Tạ Vãn Chiêu kẻ ngu ngốc yếu đuối bị người khác dắt mũi!

Gió mạnh thổi phần phật làm bạch thược khắp sườn núi bị thổi tán loạn như tiếng khóc oán thán. Mặt trời chói chang treo trên cao, thiếu nữ gầy yếu quỳ trước mộ, lần đầu tiên nàng khom lưng lại là lần cuối cùng từ biệt mẫu thân.

“Tiểu thư đáng thương quá.” Lê Anh nức nở, hai mắt đã sưng húp như hạt đào.

Tiết Thâm ôm kiếm nhìn đăm chiêu về phía A Vãn, đáy mắt thoáng qua tia thương hại.

A Vãn không ở lại quá lâu, nàng còn quá nhiều việc phải làm. Khi tính mạng bị đe dọa, bi thương đột nhiên trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Mẫu thân, người chờ con, đến khi con lên nắm quyền nhà họ Tạ con nhất định sẽ đưa người trở về vẻ vang.

A Vãn lau nước mắt, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt ve bia mộ thô ráp, trong lòng như có dũng khí vô hạn.

“Về thôi.”

Nàng khẽ nói, xoay người nhìn về phía hai người đang đứng, tuy trong mắt còn ngấn lệ nhưng đã mất đi dáng vẻ nhút nhát. Cặp mắt lưu li như phản chiếu ánh mặt trời, sáng rỡ đến kinh người.