A Vãn thầm thở dài xoay người dặn dò Lê Anh: “Lát nữa nếu Tiền ma ma giục ta xuất phát, ngươi cứ nói với bà ta là ta bị đau đầu, cơ thể không thoải mái.”
Lê Anh gật đầu, tuy không hiểu tiểu thư có ý gì nhưng bản thân là nha hoàn, phải nghe lời.
Quả nhiên không lâu sau, mặt Tiền ma ma đen xì nổi giận đùng đùng tìm tới, vừa vào cửa đã quát: “Lê Anh ngươi chết dẫm ở đâu rồi? Đã giờ nào rồi, còn không mau dìu tiểu thư đi xuống?”
Lê Anh vội chạy ra, nàng ấy khó xử nói: “Ma ma, không đi được đâu.”
“Sao không đi được? Chân ngươi què rồi à, còn định ở đây làm gì? Đợi về đến phủ xem phu nhân xử ngươi thế nào.” Tiền ma ma vừa mắng vừa nhéo mạnh lên eo Lê Anh.
Lê Anh đau đến ứa nước mắt: “Ma ma, tiểu thư đang bị bệnh, thật sự không đi được.”
Tiền ma ma nghi hoặc nhìn Lê Anh. Bà ta dùng sức đẩy nàng ấy ra xông vào trong.
Chỉ thấy A Vãn nằm trên giường, khuôn mặt đỏ bừng. Dù nghe thấy tiếng nói chuyện cũng không mở nổi mắt, chỉ thều thào rêи ɾỉ: “Đau… đau đầu quá…”
“Sao lại thành ra thế này? Lúc nãy ăn cơm không phải vẫn còn ổn sao?”
Tiền ma ma vừa nói vừa vươn tay chạy vào trán A Vãn, bà ta vừa chạm vào một cái liền rụt tay về, hoảng hốt hỏi: “Sao lại nóng như vậy?”
Đương nhiên là do dùng túi chườm nóng rồi!
Trong lòng Lê Anh thầm bội phục tiểu thư đa mưu túc trí, nàng ấy vẫn không ngừng khóc lóc nói: “Nô tỳ không biết nữa, tiểu thư về phòng một lúc liền nói cơ thể không thoải mái. Nô tỳ cứ nghĩ do tiểu thư ăn quá no. Ai mà ngờ… huhu, Tiền ma ma, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Tiền ma ma chán ghét lùi lại một bước: “Còn làm gì được nữa, mau đỡ tiểu thư xuống. Chúng ta lập tức xuất phát, đến khi về phủ sẽ có đại phu chữa trị.”
“Sao mà được, lỡ may cứu chữa muộn làm tiểu thư sốt đến hỏng não thì phải làm sao?”
Tiền ma ma trợn trắng mắt: “Ta còn có thể làm gì, phu nhân muốn tiểu thư mau chóng về phủ, còn mấy cái khác ta không lo được. Hơn nữa ta chỉ là một bà già, không có tiền cho nàng ấy chữa bệnh đâu.”
“Ta có, ta có tiền.”
Lê Anh vội lấy từ trong ngực áo ra một túi tiền sau đó đổ hết bạc vụn bên trong ra, khẩn cầu nói: “Ma ma là người làm trong phủ đương nhiên không sợ, nhưng ta chỉ là một nha hoàn vừa vào phủ. Nếu tiểu thư có bất trắc gì, ta cũng không sống nổi. Ma ma, coi như ta cầu xin bà mau đi mời đại phu cho tiểu thư đi.”
Nói xong Lê Anh lập tức quỳ xuống khóc lóc ỉ ôi.
Tiền ma ma nhìn đống bạc kia, phút chốc hai mắt phát sáng, ước chừng đống bạc này phải nhiều hơn bốn lượng bạc. Mời đại phu không đến một lượng bạc, số còn lại chẳng phải sẽ thuộc về bà ta sao.
Bà ta lập tức làm bộ làm tịch nói: “Đi thì đi, coi như bà già này nổi thiện tâm, giúp ngươi một lần vậy.”
Nói xong liền nhận tiền trong tay Lê Anh rồi vội vàng rời đi.
Đến khi bên ngoài không còn tiếng bước chân, A Vãn lập tức hất văng tấm chăn đang nóng hừng hực. Nàng ngồi dậy dặn Lê Anh: “Ngươi cứ theo bà ta quan sát tình hình, dù xảy ra chuyện gì cũng không được ra mặt, chỉ cần trở về nói với ta là được.”
“Vâng.” Lê Anh lau mặt, nhanh chóng đuổi theo.
Ước chừng qua một nén nhang, Lê Anh thần sắc hoảng loạn chạy về, vừa vào cửa liền nói: “Không ổn rồi tiểu thư, Tiền ma ma bị quan sai bắt rồi!”
A Vãn nghe vậy trong lòng lập tức vui mừng, biết bên phía Lan Hương đã ra tay rồi, lập tức không còn nóng ruột nữa.
Nàng sửa sang lại y phục sau đó cầm lấy bánh hoa quế do Tiết Thâm mua, nàng đứng dậy: “Chúng ta vừa đi vừa nói.”
Vừa ra cửa liền thấy một bóng người mặc đồ đen, mặt A Vãn thoáng biến sắc không biết Tiết Thâm đã nghe được bao nhiêu.