“Dầu vừng.”
A Vãn khẽ lẩm bẩm, trong lòng không khỏi thấy kỳ quái. Dầu vừng không phải thứ hiếm lạ, đặc biệt ở phương Nam còn rất được ưa chuộng. Hơn nữa hiện tại thời tiết nóng bức, rau trộn hay dưa muối có dầu vừng hết sức bình thường. Không những thế sáng nay Tiền ma ma còn gọi cho nàng mấy đĩa dầu ăn có dầu vừng, sao vì trong đồ ăn có dầu vừng mà giận đến mức đó?
A Vãn nghĩ ngợi một hồi rồi hỏi tiếp: “Có biết là loại dầu vừng nào không?”
Lê Anh đáp: “Là dầu vừng ép từ hạt mè.”
“Ra là vậy!” A Vãn bừng tỉnh, những khúc mắc đều tan biến.
Sáng nay những món nàng ăn tuy có dầu vừng, nhưng không phải dầu ép từ hạt mè mà là dầu hồ ma.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, nàng kêu Lê Anh lập tức mang màn thầu và bánh quẩy đưa đến cho Tiền ma ma nói là muốn xin lỗi chuyện đêm qua.
Quả nhiên không lâu sau phòng bên truyền đến tiếng chén đĩa vỡ. Lát sau Lê Anh cúi đầu ủ rũ quay lại, trên quần áo còn dính một mảng dầu mỡ từ màn thầu.
A Vãn xoa đầu Lê Anh cười an ủi: “Ngươi yên tâm, sau khi về bổn tiểu thư nhất định sẽ tặng ngươi hai bộ váy đẹp.”
Lê Anh hoảng sợ liên tục nói không cần.
Tiếp đó A Vãn hỏi tiểu nhị mượn giấy bút viết một phong thư giao cho Lê Anh.
Đây là lần đầu Lê Anh làm chuyện thần bí như vậy, trông như đang làm mật thám. Nàng ấy vừa sợ vừa kích động, mỗi bước đi đều rón ra rón rén sợ có người theo dõi.
Mãi đến khi tìm được gã ăn mày chột một mắt trong ngõ nhỏ bên cạnh tửu lầu mới cẩn thận đưa lá thư cho đối phương.
“Phiền ngươi lập tức đưa lá thư này cho Lan Hương cô nương ngõ Thanh Thủy, đây là thù lao.” Lê Anh căng thẳng đưa bạc và lá thư cho gã ta, có chút e dè nhìn vào con mắt duy nhất của gã ta.
“Ha, ra tay rất hào phóng, ngươi là nha hoàn nhà nào, nhìn khá quen mắt.”
Lão ăn mày chột mắt tùy tiện cầm nén bạc, ánh mắt quét qua nét chữ trên phong thư. Gã ta híp mắt thấp thoáng lộ ra một tia hưng phấn, ngay sau đó gã vỗ vỗ lớp bụi bám trên người, đứng dậy nói: “Được, ta biết rồi.”
Lê Anh vỗ ngực thở hắt ra, chợt nghe gã ta nói tiếp: “Trở về nói với tiểu thư của ngươi, lần sau muốn tìm ta, giá cả sẽ không chỉ dừng ở mức này đâu.”
A Vãn nghe Lê Anh thuật lại lời này không khỏi mỉm cười, cũng đúng, đã qua nhiều năm như vậy, ngay cả cải trắng ven đường cũng phải tăng giá nữa là.
“Tiểu thư, người và gã ăn mày đó quen nhau từ trước sao?” Lê Anh tò mò hỏi.
“Cứ cho là vậy đi.” A Vãn khẽ cười, nàng cũng không ngờ đã nhiều năm như vậy gã ta vẫn còn ở ngõ nhỏ đó.
Năm đó khi nàng và mẫu thân đến trấn Tĩnh Dương tuy thường ngày chỉ quanh quẩn trong nhà nhưng không hoàn toàn tách biệt với thế gian. Vậy nên đến khi A Vãn lớn thêm chút ít, đặc biệt là khi lên sáu, bảy tuổi liền bắt đầu thường xuyên chạy ra ngoài, khi đó thân thể mẫu thân đã không còn khỏe mạnh như trước nên cũng không quản được nàng.
A Vãn có tiền, mặt mũi lại xinh đẹp, hơn nữa còn có Lan Hương biết dùng văn mắng chửi người, còn có võ tương trợ nàng, vì thế rất nhanh nàng đã nổi danh ở ngõ Thanh Thủy là tiểu A Vãn nhà họ Tạ.
Tuy trẻ con tính tình đơn thuần nhưng là con người khó tránh đấu đá, huống hồ ai lại muốn để một bé gái từ xa tới cầm đầu chứ.
Vậy nên có vài bé trai bắt đầu lén trêu chọc A Vãn và Lan Hương. Bọn chúng ném sâu róm lên người hai nàng, ném bùn vào hai người, thậm chí còn dồn hai người vào góc tường đòi thu “phí bảo kê”.
Lan Hương từng nhiều lần gây gổ với bọn chúng nhưng lần nào cũng thất bại thảm hại. Cuối cùng A Vãn không nhịn được nữa liền trực tiếp vung tiền thuê một tiểu ăn mày một mắt làm hộ vệ, tiểu ăn mày đó là Phó Chử.
Phó Chử xuất thân nghèo khó, sau khi người thân duy nhất qua đời, họ hàng thấy gã chỉ có một mắt liền coi là điềm gở nên không muốn nhận nuôi gã. Vì vậy Phó Chử trở thành ăn mày, mỗi ngày đều lamg thang trên phố. Vì giành giật một miếng cơm gã thường xuyên đánh nhau, ba ngày hai bữa bị người ta đánh đến mặt mũi bầm dập. Nhưng vẫn còn dư sức đối phó với đám trẻ con.
Từ đó về sau dưới sự bảo vệ của Phó Chử, A Vãn và Lan Hương cùng sống những ngày tháng ung dung tự tại “ỷ mạnh hϊếp yếu”.
Nhưng đó đều chỉ là những việc nhỏ nhặt, không giống chuyện ngày hôm nay…