Chương 12: Nếu ta nói ta có năng lực đoán trước tương lai, ngươi có tin không?

Sau khi hai người ăn xong, Lê Anh đi ra sau bếp, A Vãn lập tức trở về phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, A Vãn đã gấp không đợi nổi lấy đồ từ trong tay áo ra, đây là một túi tiền màu tím thêu chữ “Tạ”, bên trong có năm mươi lượng bạc.

Trong đó bốn mươi lượng bạc đều là nén bạc mười lượng, còn mười lượng còn lại là một ít bạc vụn.

A Vãn không chút do dự đổ hết bạc ra ngoài sau đó châm lửa ngọn nến chuẩn bị đốt túi tiền.

Túi tiền vừa đốt được một nửa bên ngoài liền có người tới gõ cửa.

“Ai?” A Vãn cảnh giác hỏi.

“Ta.” Là Tiết Thâm.

A Vãn thở phào: “Vào đi.”

Tiết Thâm vừa vào cửa liền đưa tay bịt kín mũi miệng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía A Vãn: “Cô đang làm gì vậy?”

A Vãn vẻ mặt vô tội: “Thiêu chút đồ vô dụng thôi mà, sao ngươi phải phản ứng lớn vậy?”

Lúc này Tiết Thâm mới nhìn thấy túi tiền trong tay A Vãn, nét mặt hơi dịu đi nhưng vẫn bày ra dáng vẻ lạnh nhạt quay đầu sang chỗ khác hỏi: “Tìm ta?”

A Vãn tùy tiện ném túi tiền đã bị đốt thành tro lên bàn án kỷ, sau đó xoay người đi về phía Tiết Thâm: “Tối qua ngươi không ở khách điếm?”

A Vãn như không chút để tâm hỏi, hơn nữa còn đặc biệt rót một ly nước cho hắn.

Tiết Thâm cau mày nghi hoặc nhìn ly nước: “Cô muốn nói gì?”

A Vãn đan tay vào nhau chống cằm, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm đối phương, sau một lúc lâu mới cười nói: “Tiết Thâm, vì sao ngươi muốn tới nhà họ Tạ?”

“Không liên quan đến cô.” Tiết Thâm mất kiên nhẫn, không nói một lời lập tức đứng dậy định rời đi.

A Vãn trầm giọng nói: “Ngươi xuất thân tướng môn, lại văn võ song toàn. Thật sự cam tâm cả đời khom lưng khụy gối làm nô tài mặc người sai bảo sao?”

“Xoẹt…”

Một tia sáng trắng loé lên, mũi kiếm lạnh băng kề sát cổ A Vãn, gần trong gang tấc.

Hô hấp A Vãn ngưng trệ nhìn chằm chằm Tiết Thâm.

Sắc mặt Tiết Thâm u ám trong mắt hiện lên một tia sát khí: “Cô làm cách nào biết được?”

A Vãn hơi giật mình, sau đó đùa cợt nói: “Biết cái gì? Xuất thân tướng môn? Văn võ song toàn? Hay là nói dã tâm ngươi không nhỏ?”

A Vãn đang đánh cược, đánh cược những lời đồn nàng nghe được sau khi chết là thật hay giả. Hiện tại nàng đơn độc một mình, một khi trở về Tạ phủ sẽ trở nên tứ cố vô thân, đến lúc đó dù phụ thân có lòng giúp nàng cũng vẫn phải kiêng dè Ngụy thị và lão tổ mẫu. Vậy nên muốn báo thù, muốn đứng vững gót chân ở nhà họ Tạ, nàng cần mượn sức Tiết Thâm.

Tiết Thâm là người của phụ thân, phụ thân tin tưởng hắn, Ngụy thị không dám động tới hắn, hơn nữa võ nghệ hắn cao cường có thể dễ dàng ra vào Tạ phủ.

“Tiết Thâm, ta nói mấy lời này với ngươi không phải vì muốn uy hϊếp ngươi mà là toàn tâm toàn ý muốn hợp tác với ngươi. Ta biết dựa tình hình hiện tại của ta, có nói gì ngươi cũng không tin. Nhưng ta có thể bảo đảm với ngươi, chưa đến hai năm phụ thân ta có thể cho ngươi tài lực, vật lực, thậm chí là nhân mạch ta đều có thể cho ngươi gấp bội. Chỉ là trước hết ta cần ngươi về phe ta.”

“Ta hỏi lại một lần nữa, sao cô biết?” Tiết Thâm không dao động, vẫn tiếp tục chất vấn.

A Vãn rũ mắt nhìn lưỡi kiếm sắc bén trên cổ, bất chợt nở nụ cười: “Nếu ta nói ta có năng lực đoán trước tương lai ngươi có tin không?”

“Nói năng hồ đồ!”

“Năm ngày sau, đại công tử nhà họ Liễu, Liễu Dật Nam sẽ bị bắt vào ngục vì phóng ngựa làm người khác bị thương. Lời ta nói có phải thật không đến lúc đó ngươi sẽ biết.”

Lời A Vãn nói không thừa một chữ, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Tiết Thâm cũng không chút lảng tránh, dáng vẻ nghiêm túc khiến người khác khó lòng hoài nghi tính chân thực trong lời nàng nói.

Cuối cùng Tiết Thâm xoay tay thu lại kiếm. Hắn nhìn A Vãn hồi lâu sau đó không nói câu nào liền xoay người rời đi.

Không nói gì tức là chấp nhận.

A Vãn thầm thở phào, khoé miệng khẽ nở nụ cười. Từ lúc bắt đầu nàng đã không mong chờ chỉ vài câu nói của nàng có thể thuyết phục được Tiết Thâm. Thứ nàng muốn là Tiết Thâm tạm thời thoả hiệp, hoặc chí ít là tung tin đồn.

Tuy nàng không e ngại Ngụy thị nhưng không muốn làm bản thân bại lộ quá sớm, cánh chim vẫn còn yếu, nàng cần chuyên tâm ngủ đông. Dù sao thợ săn giỏi nhất thường xuất hiện dưới vỏ bọc con mồi.

“Tiểu thư.” Lê Anh từ bên ngoài vội vã trở về.

A Vãn giấu đi suy tính trong lòng, mỉm cười hỏi: “Sao vậy? Đã hỏi được gì rồi?”

Lê Anh sốt ruột đến mức mặt đỏ bừng, hai mắt cũng sáng lấp lánh, thoạt nhìn ngây thơ hoạt bát. Nàng gật đầu thật mạnh: “Đã hỏi được, là dầu vừng ạ.”