Chương 11: Củ khoai lang nóng phỏng tay

“Ôi dào, cuối cùng tiểu thư cũng chịu về rồi. Người ra ngoài mà không báo trước một tiếng làm lão nô tưởng đã xảy ra chuyện chuyện gì rồi cơ.” Tiền ma ma liếc nhìn hai chủ tớ bước vào, lập tức đành hanh quở trách.

A Vãn liếc mắt ra hiệu cho Lê Anh, Lê Anh hiểu ý ôm hoa chạy lên lầu.

Tiền ma ma thấy thế hai mắt trợn trắng khinh thường nói: “Chỉ giỏi mua mấy thứ vô dụng.”

A Vãn thầm cười lạnh nhưng vẫn không nói thêm gì, không cần vì chút việc cỏn con này mà tốn nước bọt.

Vì thời gian vẫn còn sớm nên không nhiều khách xuống đại sảnh ăn cơm, ngoại trừ bàn của A Vãn thì chỉ còn bàn của hai nam tử bên cửa sổ.

Tiền ma ma sai tiểu nhị mau chuẩn bị cho A Vãn một chén cháo loãng với một cái bánh bao, thêm chút rau xanh, nhìn qua không tồi, nhưng…

A Vãn cong môi liếc Tiền ma ma bên cạnh, nhanh chóng có suy tính.

Nàng gọi tiểu nhị quay lại, tiểu nhị liếc nhìn Tiền ma ma bên cạnh, lập tức cảnh giác nói: “Khách quan, mấy món này đều do người nhà các vị gọi từ sớm, cho dù có không hài lòng cũng không thể trách bọn ta được.”

Tiền ma ma tức giận nói: “Ngươi bớt nói nhảm đi, ai hỏi mà ngươi trả lời.”

Tiểu nhị hạ giọng oán trách: “Còn không phải do ta sợ ai đó lại đòi sống đòi chết sao…”

“Ngươi vừa nói gì? Ngươi nói lại xem! Ngươi vừa có thái độ gì? Khách điếm Trường Phúc của các ngươi đối xử với khách như vậy sao? Chưởng quầy của các ngươi đâu? Mau gọi chưởng quầy của các ngươi ra đây.”

Tiền ma ma lớn tiếng kêu gào, hôm qua vừa nuốt một cục tức, hôm nay lại bị tiểu nhị móc mỉa, tức khắc nổi đoá.

Tiếng ồn ào bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý, chưởng quầy còn chưa kịp mặc quần áo chỉnh tề đã vội vã chạy ra, vừa thấy Tiền ma ma, sắc mặt ông lập tức thay đổi.

Ông ta nghĩ thầm sao lại là bà già này.

“Vô cùng xin lỗi, đứa nhỏ này vừa tới không hiểu quy củ, mong hai vị khách quan thứ lỗi. Hay vầy đi, sáng mai ta mời hai vị một bữa coi như tạ lỗi, có được không?”

Chưởng quầy là người tinh tường, thấy A Vãn ngồi, Tiền ma ma đứng lập tức hiểu ra thân phận của hai người, những lời sau đều nói với A Vãn.

Mặt Tiền ma ma tối sầm vừa định nói thêm đã bị A Vãn cắt ngang.

“Chưởng quầy hiểu lầm rồi, ta gọi tiểu nhị tới đây chỉ muốn hỏi hắn có thấy thiếu niên mặc áo đen đi cùng bọn ta đâu rồi không thôi.” A Vãn bình thản nói, trên mặt không chút ý định trách cứ.

Chưởng quầy và tiểu nhị đồng thời thở phào nhẹ nhõm, tiểu nhị vội nói: “À cô hỏi hắn hở, đúng là tối qua ta có thấy hắn đi ra cửa nhưng mãi sau vẫn chưa thấy về. Nhưng khách quan cứ yên tâm, người dân trấn Tĩnh Dương bọn ta chất phác, sẽ không có chuyện gì đâu.”

A Vãn gật đầu khoé mắt liếc sang Lê Anh đang từ trên lầu đi xuống, nàng nói qua loa với chưởng quầy vài câu rồi cho người đi.

Tiền ma ma lắc đầu, ánh mắt nhìn A Vãn tràn đầy tức giận.

A Vãn thản nhiên nói: “Tiền ma ma nhìn chằm chằm ta làm gì, nếu đói có thể ngồi xuống cùng ăn, ra ngoài không cần thiết phải giữ nhiều quy củ như vậy.”

“Tiểu thư nói đùa rồi, lão nô là hạ nhân nào dám ngồi một bàn với tiểu thư. Lão nô vẫn phải hầu hạ tiểu thư dùng bữa, ăn xong cũng nên xuất phát rồi.”

“Ừm.” A Vãn thuận miệng đồng ý, trong lòng vẫn cười lạnh. Đến lúc đó bà vẫn còn đi được hẵng nói.

Sắc mặt Lê Anh có chút khó coi đi đến ngồi bên A Vãn, tay phải nắm chặt góc áo.

A Vãn rũ mắt nhìn lướt qua, trong lòng hiểu rõ.

Ngoài miệng Tiền ma ma nói muốn hầu hạ A Vãn dùng bữa nhưng vừa thấy Lê Anh tới lập tức tìm cớ trở về phòng làm biếng.

Bà ta vừa rời đi, Lê Anh đã mất kiên nhẫn hạ giọng: “Tiểu thư, người bảo ta trộm…”

“Lê Anh!” A Vãn ngước mắt lắc đầu nhìn nàng ấy: “Ăn cơm trước đã.”

Lê Anh liếʍ môi, vì quá khẩn trương nên đã quên phép tắc, đến khi nàng ấy kịp ý thức thì đã ăn hết hai cái bánh bao.

“Lát nữa ngươi vòng ra sau hỏi thử tối qua đã cho Tiền ma ma ăn món gì mà khiến bà ta phản ứng thái quá như vậy.”

“Vâng tiểu thư, nhưng cái này phải xử lý thế nào ạ?” Lê Anh khẩn trương chỉ vào ống tay áo của mình, giống như đang giữ một củ khoai lang nóng phỏng tay.

A Vãn không nhịn được bật cười: “Ngươi sợ gì chứ? Chẳng phải vẫn còn có ta sao? Thôi được rồi, cứ đưa cho ta đi.”

Tuy lúc này trong đại sảnh không có nhiều người nhưng vì để cẩn thận, Lê Anh vẫn đưa đồ từ dưới bàn cho A Vãn.

"Ồ cũng nặng phết.” A Vãn thử nhấc lên, vui vẻ nhận lấy.