Chương 10: Thỏ xám xin lỗi

Tuy nàng biết kiếp trước Lê Anh là người trung thành nhưng lòng người khó đoán, ai có thể đảm bảo chuyện kiếp này sẽ giống như kiếp trước chứ?

Lan Hương là người thông minh, vừa liếc mắt nhìn sang Lê Anh bên cạnh liền không nói thêm nữa. Nàng ấy chuyển chủ đề hỏi: “Đúng rồi, cô muốn mua hoa gì nhỉ, có phải hoa bạch thược không? Lúc nương cô còn sống, mỗi ngày đều phải mua một bó hoa bạch thược.”

Hai mắt A Vãn đỏ hoe, gật đầu nói: “Đã nhiều năm vậy rồi mà cô vẫn còn nhớ.”

“Đương nhiên rồi, trong lòng ta nương cô chính là tiên nữ, không những xinh đẹp còn tốt bụng. Bà ấy không những biết đọc sách viết chữ, còn biết làm phấn trang điểm, trong ngõ Thanh Thủy không ai không thích bà ấy.”

Thời gian đã trôi qua rất lâu, A Vãn đã không nhớ rõ dáng vẻ của mẫu thân, nhưng sau khi nghe Lan Hương nói xong lại nhớ lại chút ít.

Trong tiểu viện ở ngõ Thanh Thủy, dưới mái hiên mưa rơi tí tách, một bông phượng tiên hoa đặt trong chén sứ, hương lan phảng phất hòa quyện với mùi đậu khấn quen thuộc của mẫu thân.

“Ô sao cô lại khóc, đã lớn từng này vẫn thích khóc như vậy.”

Lan Hương thấy A Vãn nói vài câu rồi bật khóc, tức khắc cảm thấy vừa buồn cười vừa đau lòng. Nàng ấy vội lấy từ trong ngực ra một cái khăn tay vừa giúp nàng lau nước mắt vừa cười trêu: “Ầy, đang ở trên đường lớn đó. Cô không ngại mất mặt nhưng ta ngại, mau nín đi, xấu chết đi được.”

A Vãn nín khóc mỉm cười, nàng ném khăn cho Lan Hương, thẹn quá hóa giận nói: “Cô đừng lo cho ta!”

“Không biết, không biết. Ta nào dám quản tiểu A Vãn nhà họ Tạ, đó là người siêu lợi hại luôn.” Lan Hương cũng cười tươi trêu đùa.

Cố nhân tương phùng, dù nói bao nhiêu lâu cũng không thấy đủ, huống hồ dù hai người không nói rõ nhưng trong lòng đều biết, ngày hôm nay gặp lại cũng là ngày ly biệt. Mà sau lần ly biệt này, có thể kiếp này hai người cũng khó gặp lại.

Bình Châu đường xá xa xôi, thân phận hai người lại cách biệt, chỉ qua mấy năm nữa hai người lại lần lượt gả đi, cả đời chăm chồng nuôi con.

Kiếp trước đến chết A Vãn vẫn luôn bị giam ở Bình Châu nên hoàn toàn không biết chút chuyện của Lan Hương, hôm nay gặp lại cũng không biết có thể thay đổi số mệnh của nàng không. A Vãn chỉ mong sẽ không vô tình mang đến tai họa cho đối phương.

Hai người nói chuyện thêm một lát, Tiền ma ma cũng thức dậy, bà ta lùng sục tìm A Vãn khắp nơi. Thấy A Vãn ở chung với người bán hoa liền chỉ cây dâu mắng cây hoè gắt um lên với Lê Anh:

“Nha đầu chết tiệt nhà ngươi! Mới sáng sớm không hầu hạ tiểu thư cho tốt lại đưa nàng chạy ra ngoài làm gì, còn biết chút quy củ của tiểu thư khuê các không!”

Chỉ cây dâu mắng cây hoè: đại ý là mượn người này chửi người nọ, cũng gần nghĩa với giận cá chém thớt ạ.

Lê Anh bị mắng đến mặt đỏ bừng, tủi thân cắn môi không nói lời nào.

Lan Hương nghe vậy liền nổi trận lôi đình, tức tối nói: “A Vãn, cô nghe thấy chưa? Bà già này đang cố tình mắng thẳng vào mặt cô đó.”

A Vãn cười lạnh: “Châu chấu sau thu không nhảy nhót được lâu đâu.”

Lan Hương nhướn mày, hiểu ra “à” một tiếng, biết A Vãn đã có đối sách.

A Vãn thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, nên nói với Lan Hương muốn mua hoa bạch thược.

Lan Hương biết A Vãn có dụng ý nên không hỏi nhiều, trước khi đi thấy hôm nay không có cách nào ra ngoài bán hoa liền đưa toàn bộ hoa tươi trong rổ cho A Vãn.

A Vãn ôm một bó hoa tươi đủ sắc màu đứng trước cửa khách điếm dở khóc dở cười.

“Tiểu thư, mấy khóm hoa này phải xử lý thế nào ạ?” Lê Anh nhìn xong cũng phát sầu, vứt đi thì tiếc, mang đi cũng không được.

A Vãn suy tư một lát, nàng liếʍ đôi môi khô nứt chần chừ nói: “Hay là tặng cho người khác?”

Coi như xin lỗi.

Kết quả là sau khi Quý Chiêu Thụ tỉnh khỏi cơn say, nhìn cả phòng toàn hoa tươi lá xanh, đủ loại mùi hương quanh quẩn trộn lẫn. Còn bản thân thì giống tiên nhân trong thoại bản, tao nhã lại tiêu sái nằm trên chiếc giường cao phủ đầy hoa tươi.

Trong nháy mắt Quý Chiêu Thụ khẳng định chắc nịch mình vẫn đang nằm mơ.

Mãi đến khi hắt hơi mười mấy cái, suýt nữa làm văng cả đầu óc ra ngoài Quý Chiêu Thụ mới bất đắc dĩ thừa nhận, nhị thiếu gia nhà họ Quý ngọc thụ lâm phong, tài hoa hơn người bị người khác điên cuồng “thổ lộ tình cảm”!

Bao Tử Đồng cũng rất đồng tình cách giải thích này, còn nghiêm túc nói với Quý Chiêu Thụ, người đẩy hắn xuống lầu với người đưa hoa tươi đều là cùng một người, chỉ còn lại thỏ xám nhanh chân chuồn đi.

Đương nhiên đây là những chuyện phía sau, bởi sau khi mọi chuyện xảy ra, nhóm người A Vãn đã rời khỏi trấn Tĩnh Dương.