Người đời thường nói: “Thiên lý sáng tỏ, báo ứng khó tránh” hoặc “gieo nhân nào gặt quả nấy”. Nhưng ngẫm kỹ lại, những lời này chẳng có chút đạo lý nào.
A Vãn đặt tay lên ngực tự hỏi, cả đời này nàng chưa bao giờ làm điều ác, cũng chưa từng có ý muốn hại người. Nàng luôn nhớ kỹ lời mẹ dạy: sống thiện lương giúp người làm việc tốt.
Nhưng kết cục nàng nhận được lại là bị mọi người xa lánh, chết nơi hoang vu. Mà những kẻ quen thói xu nịnh, làm điều ác không gớm tay lại có thể sống ung dung tự tại?
Sau khi A Vãn chết, linh hồn nàng vất vưởng trên thế gian suốt trăm năm, không chỉ không thấy họ gặp quả báo mà ngược lại còn thấy họ hưởng vinh hoa phú quý, sống lâu trăm tuổi.
Thật quá nực cười!
Hóa ra đến cả ông trời cũng thích bắt nạt kẻ yếu, chẳng phân biệt tốt xấu.
A Vãn oán khí khó lòng tiêu tan, dù đã chết hơn trăm năm vẫn không bị quỷ sai đưa đến cầu Nại Hà uống canh Vong Xuyên.
Mãi đến một ngày, A Vãn mơ màng tỉnh lại, mới phát hiện bản thân đang sống trong một cơ thể nhỏ tuổi. Cơ thể ấm áp, trái tim đập mạnh, xúc cảm quá mức chân thực, tất cả đều khiến A Vãn kích động đến suýt ngất thêm lần nữa.
Nàng như người điên lảo đảo chạy khỏi phòng, ánh mặt trời chói chang cùng tiếng ve kêu rả rích khiến nàng cảm nhận được cảm giác thiết thực khi sống trên trần gian.
Sống lại!
Nàng sống lại rồi!
Đầu óc A Vãn trống rỗng, chỉ có một nhận thức duy nhất như nhát rìu khai thiên lập địa kiên cố như không gì có thể phá vỡ.
A Vãn sống rồi, hay nói đúng hơn là trọng sinh.
Nàng trở về năm mười sáu tuổi, khi đó dưỡng phụ ốm đau nằm liệt giường, dưỡng mẫu vì vất vả lâu ngày mà tàn tật không thể chữa khỏi.
Trấn Tĩnh Dương, thôn Thượng Liễu.
Ma ma nhà họ Tạ đã đứng chờ trong sân từ lâu, thấy mặt trời đã ngả dần về phía tây, bà không nhịn được mà gân cổ thúc giục:
“Ta nói này tiểu thư, chính người viết thư cho lão gia nói muốn trở về nhà họ Tạ, giờ chúng ta đã tới rồi, người đừng nói giờ lại muốn đổi ý đâu đấy!”
Trong phòng, bầu không khí ngột ngạt.
Sau khi dưỡng phụ Ngô Sơn Đại biết người nhà họ Tạ đến liền nổi giận đùng đùng, vì hai chân bị gãy không thể ngồi dậy, nên ông ta dùng lực đánh mạnh vào ván giường quát to:
“Tiện nhân, ngươi là thứ tiện nhân vong ân phụ nghĩa… Lão tử nuôi ngươi nhiều năm như vậy, giờ chân lão tử gãy, ngươi cứ vậy nói đi là đi. Thứ tạp chủng sói mắt trắng, nếu sớm biết có ngày hôm nay, lão tử nên bóp chết ngươi mới đúng… Quả nhiên ngươi cũng giống mẫu thân ngươi, đều là thứ đê tiện không ai cần…”
Lại như vậy.
A Vãn cúi đầu, trong mắt tràn ngập sát ý sắc bén.
Kiếp trước cũng giống như vậy, biết nàng sắp đi, Ngô Sơn Đại liền bắt đầu nổi điên.
Cũng đúng, nếu nàng rời đi, chẳng phải hắn sẽ mất đi một nô dịch suốt ngày bị hắn đánh mắng, sỉ nhục sao? Tên cặn bã như hắn sao có thể dễ dàng để nàng rời đi.
Nghĩ đến đây, bao nhiêu năm bị Ngô Sơn Đại đánh đập khinh rẻ chồng chất trong ký ức như đám độc đằng điên cuồng nảy nở quấn chặt lấy tâm trí A Vãn. Nỗi hận suốt hai kiếp khϊếp A Vãn phát run, tâm trí như vỡ vụn, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ, gϊếŧ hắn! Gϊếŧ hắn!
Bị hận thù che mờ lý trí, A Vãn cầm lấy con dao phay từ trong bếp lao thẳng đến phòng Ngô Sơn Đại.
“A Vãn, A Vãn con đang định làm gì?” Dưỡng mẫu Lý thị hoảng sợ hô to, bà sợ tới mức hai chân mềm nhũn lảo đảo bước tới can ngăn.
Ngô Sơn Đại cứng đờ người nhìn con dao trong tay A Vãn, ngay sau đó như bị gợi lên ký ức gì đáng sợ, càng thêm điên cuồng:
“Thứ hà tiện muốn tạo phản đúng không, còn dám dùng dao uy hϊếp lão tử, tới đây! Tới đây! Để ta xem lần này là ngươi chặt đứt ngón tay ta hay lão tử lấy đi cái mạng chó của ngươi! Cái đồ ti tiện nhà ngươi, lúc ấy đáng ra lão tử nên bán ngươi vào nhà thổ bị ngàn vạn người đè!”
Lý thị khóc đến tê tâm liệt phế túm chặt tay A Vãn: “A Vãn, A Vãn con đừng kích động, tốt xấu gì ông ấy cũng nuôi con nhiều năm, con không thể gϊếŧ ông ấy, không được đâu, con sẽ bị thiên lôi đánh chết đấy.”
“Nuôi ta?”
A Vãn lạnh lùng nói, ánh mắt như chứa độc nhìn chằm chằm Lý thị:
“Hắn đánh mắng ta nhiều năm như vậy, đối xử với ta không khác gì súc sinh, những thứ này ta đều có thể nhịn, ai bảo ta có một dưỡng mẫu hèn nhát như bà chứ! Bà có biết không, rốt cuộc bà có biết hắn đã làm gì ta không? Không đúng, bà đều biết, bà vẫn luôn biết, nhưng bà không nỡ rời xa hắn, bà vì bản thân bà mà tình nguyện hy sinh ta, tình nguyện cho hắn tới lăng nhục, chà đạp ta! Dù sao với bà mà nói, chỉ cần ta vẫn chưa chết, chỉ cần ta còn một hơi thở, ngươi sẽ cảm thấy ngươi không khiến mẫu thân ta thất vọng, không khiến ta thất vọng có đúng không!”
Mặt Lý thị thoáng chốc tái mét, môi run rẩy, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Giang Vãn ngửa cổ muốn ép những giọt nước mắt vô dụng trở về.
Nàng rất hận, hận mẫu thân chết sớm, hận dưỡng mẫu hèn nhát, càng hận bản thân quá vô dụng.
Nhưng giờ khác rồi, đời này nàng sẽ không còn mềm lòng với bất kỳ kẻ nào nữa, cũng sẽ không dựa dẫm vào người khác. Nàng muốn sống, còn phải sống tốt hơn bất kỳ ai khác.
“Ngươi đừng nói năng xằng bậy, thứ da^ʍ phụ nhà ngươi, rõ ràng là ngươi quyến rũ ta, lại còn dám bôi nhọ lão tử! Ta đánh chết ngươi!” Ngô Sơn Đại tức giận chửi ầm lên, hắn ta túm một chiếc ghế bên mép giường ném thẳng về phía A Vãn.
A Vãn không kịp né, bị ghế đập trúng một bên cánh tay, cơ thể nàng lảo đảo lùi lại vài bước, may nắm kịp vào khung cửa mới không đến nỗi ngã xuống đất không dậy nổi.
Tiếng ồn ào trong phòng nhanh chóng thu hút ma ma và hộ vệ đang đứng chờ ngoài sân chạy vào, Tiền ma ma bịt mũi hét lớn:
“Ây da xảy ra chuyện gì vậy, sao lại loạn đến thế này!”
A Vãn ngước mắt nhìn Ngô Sơn Đại, trong mắt hắn chứa đầy ý cười nham hiểm, đột nhiên đầu nàng “ong” một tiếng, bên tai chỉ nghe được tiếng Ngô Sơn Đại gào lớn:
“Các ngươi vẫn chưa biết sao, tiểu thư nhà ngươi đã sớm bị… á!”
Hắn ta kêu lên thảm thiết, Ngô Sơn Đại kinh ngạc nhìn về phía A Vãn. Máu từ trên trán hắn chảy dọc xuống, phút chốc làm mờ tầm mắt hắn.
“Đi chết đi, tên khốn!” Giang Vãn nghiến răng nói, ghế trong tay dính đầy máu tươi.
Lý thị sợ tới mức ngồi sụp xuống đất, ánh mắt hoảng sợ nhìn Ngô Sơn Đại ngã trên giường, môi bà mấp máy hồi lâu không nói nên lời.
Tiền ma ma che miệng, trong mắt tràn đầy kinh ngạc cùng chán ghét, bà ta lạnh lùng nói: “Tiểu thư đang làm loạn gì vậy, gϊếŧ người sẽ phải ngồi tù đó!”
Hộ vệ áo đen bên cạnh khẽ cau mày, thần sắc hờ hững.
A Vãn rũ mắt lạnh lùng nhìn Ngô Sơn Đại một lúc lâu, sau khi sắc định hắn ta không còn mở miệng nói chuyện được nữa mới cong môi nở nụ cười, giọng nói ấm áp: “Ai nói hắn chết rồi vậy, chẳng phải vẫn đang thở phì phò sao, đúng không? Tiết hộ vệ?”
A Vãn dùng ánh mắt dò hỏi nhìn thiếu niên hộ vệ đeo kiếm đứng ở cửa, Tiết Thâm.
Nghe vậy, trong mắt Tiết Thâm thoáng một tia kinh ngạc, ngay sau đó như hiểu ra gì đó, sắc mặt hứng thú nhìn về phía A Vãn, sau một lúc lâu mới “ừm” một tiếng nhỏ đến đến mức gần như không thể nghe thấy.
Phút chốc hai mắt A Vãn lại đỏ hoe, những hoài nghi trong lòng cuối cùng cũng được Tiết Thâm nghiệm chứng.
Thì ra phụ thân cũng từng có ý muốn bảo vệ nàng.
Kiếp trước chính là như vậy, phụ thân phái Tiết Thâm tới đây bảo vệ nàng, nhưng khi đó nàng bị Ngô Sơn Đại doạ sợ, vô thức sinh ra cảm giác thù địch đối với nam nhân, vậy nên không những không thu nhận Tiết Thâm mà còn nói lời cay đắng, khi về đến Tạ phủ còn đuổi hắn đi.
Năm thứ hai sau khi phụ thân qua đời, nàng đã bị hại chết, trước khi chết nàng cũng từng nghĩ nếu Tiết Thâm còn ở đây, chắc chắn nàng sẽ không chết oan uổng như vậy.
Giờ sống lại một đời, A Vãn thề sẽ không ngu ngốc như kiếp trước, nhìn lầm người.
Những thứ thuộc về nàng, nàng sẽ đoạt lại từng thứ một, mà những đau khổ nhục nhã trước đây nàng phải chịu, nàng cũng sẽ đòi lại gấp trăm lần nghìn lần!
Mà Ngô Sơn Đại chính là bước đầu tiên trong kế hoạch báo thù của Tạ Vãn Chiêu.