Đàn chó của Tấn Hoàng rất dễ thương, thân hình mũm mỉm và rất thơm, cậu ôm một con lên một cách ân cần rồi vuốt ve, con chó có vẻ cũng rất thích cậu, nó nằm ngoan ngoãn trên tay cậu rồi ngoe nguẩy cái đuôi như đang nói nó rất thoải mái.
Mấy con chó khác cũng chơi đùa rất vui vẻ xung quanh cậu, hết chạy vòng quanh rồi lại nằm ườn ra đất mà nghĩ mệt.
Tấn Hoàng vào trong nhà đem ra một cái thao lớn, bên trong đã trộn sẵn cơm và cá lại với nhau, nghe thấy âm thanh muỗng gõ vào cái thao, đàn chó đang nằm bỗng ngồi dậy chạy thật nhanh lại chỗ hắn rồi kêu ư ử, con chó nhỏ trên tay cậu cũng vùng dậy chạy đến chỗ hắn, hắn vừa đặt cái thao xuống thì đàn chó đã tranh nhau ăn rất hăng, vừa ăn vừa ngoắt đuôi rất dễ thương.
Vừa nhìn đàn chó, vừa lén nhìn đứa nhỏ đang ngây ngốc nhìn đàn chó, trái tim Tấn Hoằng đập loạn xạ, thật sự Thiên Thu rất đáng yêu, nhìn vào cặp mắt to tròn đen láy đó, hắn thấy mình cứ lân lân, bỗng nhiên hắn cảm thấy mũi mình hơi ngứa, đưa tay lau thử thì thấy toàn là máu.
Lần đầu tiên trong đời hắn nhìn một đứa con trai mà ngại ngùng đến chảy cả máu mũi, hắn vội vàng chạy vào trong nhà lấy áo lau, còn cậu thấy hắn chạy vào nhà cũng chớp chớp mắt ngạc nhiên, chầm chậm bước vào nhà xem hắn làm gì.
Nghe thấy tiếng động nhỏ sau lưng, hắn quay người thì thấy cậu đang đứng đó nhìn mình đăm đăm, hắn ngại ngùng hỏi cậu.
" Sao em vào nhà vậy, trong đây tối lắm".
Cậu nghe vậy thì thành thật trả lời.
"Em thấy anh đi vào nhà nên đi theo".
Nói xong đi lại gần hắn xem thử, nhưng hắn cao hơn cậu cả cái đầu, vậy là cậu nhón chân kéo đầu hắn gần lại mình rồi nhìn nhìn, mũi hắn có chút máu còn sót lại do hắn lau vội, lại nhìn lâu một lúc, máu vừa lau vậy mà chảy xuống tiếp, cậu mở to mắt vội lấy cái áo hắn đang cầm mà bịt mũi hắn lại, cậu hỏi hắn.
"Sao mũi anh chảy nước vậy? Anh đang bệnh hả?".
Cậu nhăn nhăn mày nhìn chằm chằm vào mũi hắn rồi lại nhìn vào mắt hắn. Hắn không dám nhìn cậu như vậy, mắt vội nhìn chỗ khác rồi nói.
"Chắc trời nóng quá nên mũi anh mới chảy máu".
Hắn vừa nói xong thì nghe tiếng sấm bên ngoài, lời nói dối bị ông trời phanh phui ngay trước mặt cậu làm hắn không biết phải làm sao, lúng túng nhìn dưới đất, cậu thì không thấy sai chỗ nào, chỉ dạ một tiếng rồi lại tiếp tục giúp hắn bịt mũi, hắn cong mắt cười cười rồi nắm tay cậu nói.
"Anh cảm ơn em nha, giờ anh phải tranh thủ đi rước mẹ rồi, em ở nhà chơi nhé".
Tay hắn nắm lấy tay cậu rồi xoa xoa, mặt ngượng ngùng tiến lại hôn một cái nhẹ lên má cậu rồi rời ra, hắn nhanh nhẹn lùa đàn chó con đã ăn no vào chuồng, đóng cửa cẩn thận rồi ra ngoài đến cổng, hắn lại xoay lại nhìn vào nhà, thấy cậu đứng ở hiên nhìn mình thì vẫy vẫy tay rồi nhanh chân chạy đi trước khi đổ mưa.
Nhìn bóng lưng hắn biến mất ở đằng xa, tay cậu chạm nhẹ lên chổ hắn vừa hôn, không biết phải làm sao mà xoa xoa nhẹ ở đó mà nhìn vu vơ.
___________
[Hời ơi, lâu rồi mới viết lại truyện, không biết còn hây không đây, tui đọc lại còn thấy tui cùi bắp quá, mà hong biết còn ai đọc hong:(]